30/09/2025
🌿 *Một buổi sáng đứng bên bờ hồ Sông Bé, tôi chợt hiểu ra: bình yên không phải thứ ta đi tìm, mà là điều ta lựa chọn cảm nhận.*
Đồi Điều gọi bạn về một buổi sớm trong veo, nơi ánh nắng vắt qua vòm lá điều, nơi mặt hồ im lặng như đang lắng nghe từng nhịp thở của đất trời. Tôi đứng đó, lặng nhìn những gợn sóng lăn tăn trôi qua, như thể thời gian đang rủ rê chính mình đi chậm lại...
Có lẽ, bình yên không phải là khi không có sóng gió, mà là khi ta có thể đứng giữa mọi chuyển động và vẫn giữ được một khoảng lặng trong lòng. Như lời Du Tử Lê từng viết: *"Khi ta sống, chỉ là sống thôi / Nhưng khi yêu, là sống một lần nữa."* Vậy thì khi ta bình yên, có phải cũng là một lần được sống lại – nhẹ nhàng và trọn vẹn hơn?
Ở Đồi, mọi thứ đều dịu dàng. Ánh sáng len qua từng tán lá, gió thì thầm trên mái lều trắng, tiếng chim gọi nhau như những câu thơ còn dang dở. Căn bếp nhỏ dưới tán điều, nơi ly cà phê sáng vẫn còn ấm, nơi tiếng cười vang trong nắng ấm, tất cả như một lời nhắc: ta đang sống, đang thở, và đang có mặt ở đây – đủ đầy và an nhiên.
Nếu một ngày nào đó bạn thấy lòng mình chật chội, hãy thử tìm về một góc hồ, lặng nhìn mặt nước, và hỏi mình: "Ta đã đủ lặng để nghe thấy chính mình chưa?"
Đồi vẫn ở đây, chờ bạn về, cùng nhau lắng nghe một chút yên bình từ bên trong 🍃