20/04/2026
Tôi là người không thích núi rừng, lần đầu anh xã cho đi thăm mảnh đất mà anh ấy yêu mến, đường đi dốc cao đến ù tai, các góc cua khiến tôi muốn say xẩm mặt mày vì say xe, cảnh tượng hai bên chỉ toàn là đồi núi, cây cỏ, nhà thưa thớt, đường thì có những khúc khá là bẩn.
Dần dần, sau vài lần đi đến nơi này, tôi bắt đầu chú ý hơn, cảnh tượng khi ngồi trên xe nhìn hai bên là màu xanh của các sườn đồi, có nhiều cây cổ thụ cao, tán rộng đan xen là cá tầng cây thấp, những đồi núi được bao phủ và thâm canh bởi nhiều loại cây hoa màu khác nhau, nhìn các dải hai bên như thảo nguyên xanh mát.
Đến với Thạch Yên cũ nay là Mường Thàng, tôi được tản bộ quanh những khúc ruộng bậc thang, mùa nào cũng đẹp: Mùa nước đổ khi ánh mặt trời vào bình minh và hoàng hôn loang loáng như gương phản chiếu một màu rất riêng pha lẫn với mùi của bùn đất mới quen thuộc; Mùa cấy lúa với tiếng các bà, các chị cấy lúa, vãi mạ, đắp bờ, làm cỏ, tiếng nói cười rộn rã khiến lòng người vui đến lạ; Mùa lúa trổ đòng đòng là màu xanh bạt ngàn của từng thửa ruộng nối tiếp nhau theo hình tả li, tiếp tắp từ chân lên đỉnh ruộng bậc thang. Một màu xanh của bình yên, tràn đầy sức sống; Mùa lúa vàng với những bông lúa trĩu bông trong cái nắng vàng rực hòa cùng mùi thơm của lúa chín, mùi rơm dạ khiến đồng quê trở lên yêu thương đến lạ.
Chỉ bấy nhiêu thôi của cánh đồng lúa đã khiến tôi mỗi lần đến nơi đây đều muốn ở thêm nhiều một chút!