10/07/2026
Tôi từng đến chơi nhà một ông anh giàu nứt đố đổ vách ở khu "nhà giàu" lõi trung tâm. Nhà toàn gỗ gõ đỏ, sofa da bò tót nhập Ý nguyên chiếc, sàn lát đá cẩm thạch trơn bóng loáng.
Nhưng tin tôi đi, bước vào cái nhà đấy áp lực vãi chưởng.
Thằng con 5 tuổi của anh ấy cầm cái ô tô đồ chơi chạy qua phòng khách, anh ấy quát ầm lên: "Ra chỗ khác chơi, xước mẹ nó sàn đá của bố bây giờ!". Vợ anh ấy lỡ tay làm rớt giọt nước chè xuống cái bàn gỗ, anh vội vàng rút giấy lau lấy lau để mặt cau có.
Chúng ta cày cuốc cả đời, tốn mấy chục tỷ xây nhà để PHỤC VỤ MÌNH. Hay là chúng ta đang bỏ tiền ra xây một cái BẢO TÀNG, rồi tự biến cả gia đình thành mấy đứa bảo vệ đéo công, đi rón rén, nói khẽ cười duyên trong chính ngôi nhà của mình?
Nhà to, nội thất xịn để làm gì khi con cái đéo dám chạy nhảy, anh em đến chơi ngồi uống chén rượu cũng sợ rơi đồ ăn ra thảm?
Sự xa xỉ trọc phú nó khổ thế đấy. Nên tôi chọn cách buông bỏ.
Về khu sinh thái ven sông Hồng, tôi làm cái nhà thiết kế tối giản, mở toang hết cửa kính ra vườn. Sàn nhà ốp gỗ công nghiệp thôi xước cũng được, vứt cụ nó mấy cái luật lệ "giữ của" đi. Ở đây, sự xa xỉ nó nằm ở TỰ NHIÊN.
Con tôi cởi trần lăn lộn trên bãi cỏ tướt mồ hôi, đéo sợ xước cái gì cả. Tôi mặc quần đùi rách, ngồi vắt chân chữ ngũ ngoài hiên gỗ hít gió sông, tu lon bia lạnh. Tối rủ mấy ông anh chí cốt sang, nướng thịt nhậu nhẹt rồi nhảy cả xuống cái bồn khoáng nóng ngoài sân ngâm mình khề khà chém gió. Đéo ai quan tâm cái sofa bao nhiêu tiền.
Chỉ có bầu trời trên đầu, dòng nước ấm bọc lấy thân thể và sự tự do tuyệt đối. Thế mới là sống chứ, làm "con nợ" cho đồ đạc làm cái đéo gì?