05/10/2016
Share cho các chị em nhà gần đường Nguyễn Khánh Toàn - Đào Tấn _ Nguyễn Văn Ngọc cảnh giác. Bọn đồi bại nhân cách xuất hiện ở mọi nơi r đấy ạ :'(
Share cho các chị em nhà gần đường Nguyễn Khánh Toàn - Đào Tấn _ Nguyễn Văn Ngọc cảnh giác. Bọn đồi bại nhân cách xuất hiện ở mọi nơi r đấy ạ :'(
[Tiêu diệu bọn lừa đảo - thôi miên - vô nhân tính] 😡😡😡
Đã từng đọc quá nhiều thông tin và các chiêu thức lừa đảo xảo quyệt, nhưng tôi chưa từng bị ám ảnh, cho đến khi trường hợp này xảy ra với chính người thân của mình 😢
Chuyện là chị họ đang ở với tôi, thường đi học và đi làm tại trung tâm Tiếng Anh gần nhà vào mấy buổi tối trong tuần ( nhấn mạnh là cách nhà có gần 500m thôi ạ nên thường đi bộ).Hôm nay khoảng 10h kém trên đường từ trung tâm về nhà đi qua đoạn gầm cầu vượt từ Nguyễn Khánh Toàn sang Đào Tấn thì có 1 ông ( gần 40 tuổi) đi xe Lead đằng sau gọi với theo :
" Em ơi, anh nhờ em 1 chút, em có thể lấy giúp anh tiền ở.....không? "
Đã định hình tình huống người lạ hỏi nguy hiểm nên c đã không quay lại và nhất quyết từ chối:
" không, em bận lắm, người nhà em đang gọi về gấp"
Thế mà ông ta vẫn phi lên ngoặt đầu xe chặn đường. Không thế lý giải luật thôi miên hay gì đó mà ng ta vẫn gọi chị leo lên xe ngon lành, còn tự giác đội mũ bảo hiểm đi theo ông ta. Theo lời kể lại, thì lúc đấy không hề biết gì, chỉ biết ông ta hỏi vài câu bâng quơ, "em học ở đâu, nhà ở chỗ nào,..", điều đáng kinh ngạc nhất là chị mình lại có cảm giác như đang đi cùng người quen, rất thân thuộc, k hoảng loạn, sợ sệt, k nhớ gì, khéo khi còn không nhớ mình là ai luôn, cứ ông ta hỏi gì thì trả lời đó 😕
Đi được một đoạn, ông ta đưa đến con đường dĩ nhiên tối nhất, ít người qua lại nhất, theo lời kể lại trong cơn nấc nghẹn ngào thì tôi đoán n là đường Nguyễn Văn Ngọc - cách nhà tôi tầm hơn 500m. Rồi ông ta chỉ vào địa chỉ nhà mà ông ta nhờ chị tôi vào lấy tiền hộ. Trước khi đi thì còn bảo chị tôi:
"Em đưa máy tính với điện thoại anh cầm hộ cho để túi mà đựng tiền"
Chị tôi lúc đó có thể vẫn còn một chút ý thức trong đầu ôm điện thoại khư khư trong tay và từ chối lần nữa:
"Không, em k đưa điện thoại cho anh đâu, đt em đang bật định vị rồi đấy"
Ông ta trấn an ngay bằng câu:
" Em cứ yên tâm, anh giữ cho, em vào lấy tiền hộ anh, k thì em đưa anh cầm rồi em cầm chìa khóa xe của anh đây cho chắc này"
Thế rồi ma xui quỷ khiến thế nào chỉ vài giây sau đã tự móc hết các thứ đưa cho ông ta, đọc luôn cả pass đt cơ ạ :'( Mà lão ta lại còn để lại nguyên cho cái cặp, bắt chị tôi đưa đồ ra chứ k hề động tay 1 tí nào vào cặp cơ, kiểu không để lại 1 dấu vân tay nào luôn ấy :(( Thế rồi c cứ phăng phăng đi theo hướng ông ta chỉ được 1 đoạn thì chắc thôi miên hết tác dụng, chị tôi bật ngửa người nhớ ra chạy lại hỏi mấy cô lao công gần đó:
"Cô ơi đây là đường nào ạ", rồi quay lại ngay đoạn vừa đứng thì lão ta đã biến đi lúc nào rồi. Rồi c phi ra hỏi mấy anh đang ngồi chơi cờ gần đó:
" Anh ơi anh có thấy cái ông vừa đứng đấy đi đâu r không ạ?"
"Ông ấy vừa phi xe đi rồi mà em, có chuyện gì đấy"
Rồi không nói không rằng tinh thần hoảng loạn sợ hãi vì đã tỉnh hẳn dồn đến, khóc không biết trời đất đâu.
K thể diễn tả hết được cái cảm giác ngay lúc đó của c, tôi chỉ biết rằng trong tâm trạng hoảng lọa tột đô, mà còn phải lết xác gần 1km về đến nhà thì đúng là địa ngục, chính xác là địa ngục sâu thẳm. Cứ đi theo tiềm thức mách bảo, hoang mang vô định không biết đang đi đâu nữa. Tôi đặt địa vị vào mình lúc ấy chắc chết sẽ ngất ngay giữa đường, chứ chẳng thể bình tĩnh để lết xác về đến nhà :/
Tôi hnay cũng có việc ra ngoài đang đứng với bạn ở dưới ngõ thì thấy bà ấy từ ngoài đầu ngõ Đào Tấn đi vào, khóc rất to, mặt xanh lét, cắt không còn giọt máu nào. Nhìn thấy tôi một phát ôm chầm lấy rồi ngã khuỵu xuống gào khóc thảm thiết luôn . Phải mất đến 5p khóc nấc lên đến nghẹn thở mới nói ra đc câu:
"Tao bị lừa mất hết máy tính điện thoại rồi"
Cái cảm giác hoảng sợ tột độ ấy tôi hiểu chứ, đưa bà ấy lên nhà mà mấy chị em cứ ôm nhau hoảng loạn, khóc đến rùng mình mất gàn 20p sau mới bình tĩnh kể lại đc câu chuyện.
Bây giờ trong khi đang gõ những dòng chia sẻ lại câu chuyện để mọi người đề phòng và rút kinh nghiệm, thì tay chân tôi trong trạng thái run lẩy bẩy, da gà ở chân tay vẫn nổi dựng lên, vẫn chưa khỏi bàng hoàng sau tình huống chính người nhà mình xảy ra.
Kể ra đây để mọi người lưu ý hay đi qua đoạn đường Nguyễn Khánh Toàn - Đào Tấn - Nguyễn Văn Ngọc ( Tưởng chừng sáng và đông người nhưng mọi việc đều có thể xảy ra đấy ạ)
Xã hội bh loạn quá, mọi chiêu trò lừa đảo, với các hình thức tinh vi, không thể ngờ tới vẫn xuất hiện hàng ngày. Cho đến bao giờ bọn khốn nạn ấy mới bị bỏ tù hết thì các chị,em ra đường mới yên tâm được. Tôi thề tôi mà gặp thằng ấy bh tôi sẽ phi cho 1 phát chết cả họ nhà nó luôn >_< Cái kiểu hoảng sợ ám ảnh chả biết đến bh mới hết ấy. Có thể đang nằm ngủ trên giường mà chị tôi tưởng tượng đến bộ mặt ông ta mỗi đêm cũng đủ ám ảnh cả đời rồi. :((
Bảo sao con người ngày càng vô cảm, bởi vì ở cái xã hội này TỐT VỚI NGƯỜI KHÁC MỚI LÀ TỰ GIẾT CHÍNH MÌNH ĐẤY >_<
Bh mà các bạn đi ra đường gặp những trường hợp như thế, tốt nhất là đừng bh nhìn vào mắt nó (nhớ bịt khẩu trang kín mít khi ra đường), rồi hét toáng lên để người dân nhảy vào, không cần biết là có lừa đảo thật hay không, cứ gông cổ lại đã. Tống cho các cơ quan chức năng giải quyết, phải bắt được hết đường dây xảo quyệt này thì xã hội mới yên bình được :((
Nguồn: Fb Nguyễn Linh