Nhà trọ Gia đình

Nhà trọ Gia đình Chúng tôi muốn tạo cho bạn một không gian ở rộng rãi, thoải mái, một không gia

Chúng tôi muốn tạo cho bạn một không gian ở rộng rãi, thoải mái, một không gian sống tiện nghi phù hợp với hộ gia đình hoặc các cá nhân!

NGƯỜI THÂN?Sau khi bố tôi mất được ba năm, ông ấy đã đến nhà tôi. So với người cha của tôi, ông ấy tầm thường đến nỗi ch...
17/11/2020

NGƯỜI THÂN?

Sau khi bố tôi mất được ba năm, ông ấy đã đến nhà tôi. So với người cha của tôi, ông ấy tầm thường đến nỗi chẳng có ưu điểm gì đáng để nói đến.
Nhưng mà, người mẹ ngoài 50 tuổi của tôi cần có một người bầu bạn, mà yêu cầu của người già đã ngoài 50 đối với một nửa kia chỉ cần phẩm cách tốt là được rồi.
Về mặt này ông ấy có đủ điều kiện, bởi ông là người tốt nổi tiếng gần xa, là người thật thà chất phác. Cái hôm gặp gỡ lần đầu tiên với mẹ tôi, ông rất bối rối.
Bởi ông biết rất rõ rằng mọi phương diện của mình đều không có ưu thế: nhà thì chật hẹp, tiền lương thì ít, ông chỉ là một công nhân phổ thông nghỉ hưu, hơn nữa nhà của cậu con trai vừa mới kết hôn cũng cần đến sự giúp đỡ của ông.
Thật lòng, mẹ tôi cũng chỉ vì nể mặt người mai mối nên mới quyết định đến gặp ông ấy. Và cuối cùng, mẹ đã có thiện cảm với ông ấy bởi tài nghệ nấu nướng của ông.
Sau khi gặp mặt, ông ấy nói: "Bà Hồng này, tôi biết điều kiện của bà rất tốt, không thiếu gì cả, thật tôi không có gì đáng để gửi tặng bà. Nhưng dù thế nào, chúng ta hãy thử quen nhau xem sao, chiều nay bà hãy ở lại nhà tôi dùng bữa cơm đạm bạc nhé!".
Tấm lòng chân thành của ông khiến mẹ tôi không nỡ từ chối, bà đã ở lại. Ông không để bà động tay đến, thoáng chốc đã làm một bát canh với bốn loại rau, đặc biệt là món bí ngô nấu thịt, mẹ tôi đã ăn ngon đến không nỡ đặt đũa xuống.
Trước khi đi, ông đã nói với mẹ tôi rằng: "Sau này nếu như muốn ăn nữa, thì hãy đến đây. Nhà tôi tuy không khá giả lắm, nhưng chiêu đãi món bí ngô thì không tốn công phí sức chút nào".
Về sau, mẹ tôi lần lượt gặp thêm vài người lão niên khác nữa, tuy điều kiện của mọi người mẹ gặp đều tốt hơn ông ấy, nhưng cuối cùng mẹ tôi vẫn chọn ông.
Lí do thật ra cũng được xem là ích kỷ, bà ấy đã phục vụ và chăm sóc ba tôi hơn nửa đời người rồi, lần này bà muốn một lần được người ta chăm sóc lại.
Cứ như vậy, ông ấy và mẹ tôi đã đến với nhau…
Hôm đó, ông ấy, mẹ tôi, tôi, và gia đình ba người của con trai ông cùng dùng một bữa cơm với nhau.
Tôi đặc biệt sắp xếp bữa cơm này trong một khách sạn năm sao sang trọng, bên ngoài thì là bày tỏ sự tôn trọng đối với ông, thật ra là thông qua đó tôi thể hiện đẳng cấp của mình.
Khi rời khỏi khách sạn, ông nhẹ nhàng nói với tôi: "Từ nay chúng ta đã là người nhà với nhau rồi, là hai bố con đấy! Sau này nếu con muốn mời bố ăn cơm thì chỉ việc đi đến những quán ăn bên đường là được rồi, ở đó bố sẽ ăn được thoải mái hơn, lòng không bị đau và cũng không thấy tiếc tiền".
Chính tình cảm chân thành của ông đã làm tổn thương cái tâm hư vinh giả dối của tôi, khiến tôi cảm thấy đấu trí với một người thật thà, giống như một người lớn lấy kẹo để dụ dỗ một đứa con nít vậy, thật là vô sỉ chẳng còn gì để nói nữa.
Ông ấy đã chăm lo cho mẹ tôi rất tốt, bà ấy mỗi lần gặp tôi đều bảo cần phải giảm cân, đó là một giọng điệu hạnh phúc.
Ông ấy nấu ăn thật sự rất ngon. Một lần nọ, khi cùng ăn cơm với mọi người, tôi không nhịn được nói với vợ rằng: "Lần sau khi chú Phúc làm cơm, em hãy ở bên cạnh mà học hỏi một chút".
Tôi thấy sắc mặt của vợ vốn không hề có phần muốn học, trái lại còn có mấy phần tức giận.
Ông vội vàng đứng ra giải vây, ông nói: "Một đời này của bố đều không làm được gì tốt cả, chỉ có chút tài nghệ làm được mấy món ăn, các con đều là những người làm chuyện đại sự, tuyệt đối đừng có học theo ta, nếu như muốn ăn, thì hãy đến đây, đến bất cứ lúc nào cũng được. Nấu ăn, sợ nhất là món ăn mình làm ra không có người ăn".
Hôm chúng tôi ra về, ông ấy đã gói rất nhiều đồ do chính tay ông làm bảo chúng tôi mang về, vừa cầm lấy tay tôi vừa nói: "Đừng có khen cơm bố nấu ngon nữa, nói thật lòng, hễ có người nói đến ưu điểm này thì bố thấy ngại lắm. Một người đàn ông chỉ biết nấu ăn, còn những phương diện khác thì lại không làm được trò trống gì cả, đây đâu thể nói là ưu điểm được".
Trên đường về nhà, tôi đã kể lại cho vợ nghe những lời này của ông. Cô ấy nói: "Người như ông ta, trời sinh là số phải phục vụ người ta, trời sinh chính là bằng lòng cúi đầu đến sát mặt đất. Mẹ chúng ta có phúc khí, già rồi còn làm một hoàng thái hậu".
Tôi vừa lái xe, vừa dùng mắt liếc nhìn vợ, cảm nhận sự khinh thường của vợ đối với ông ấy, trong lòng lại không biện giải gì cho ông. Rốt cuộc, ông trước sau vẫn là một người ngoài mà.
Hôm tôi dọn sang nhà mới, ông ấy và mẹ đã đến giúp cúng đất đai gia trạch cho chúng tôi. Ông đã làm theo tập tục một cách cẩn thận, kỹ càng, đâu vào đấy. Nhưng, đến lúc ăn cơm, ông lại không xuất hiện trên ghế dành cho bề trên, tìm khắp nơi đều không thấy ông ấy, gọi điện thoại cho ông, cũng ở trong tình trạng khóa máy.
Dường như đã tính toán kỹ thời gian, khi khách khứa đi hết cả, ông đã quay trở lại, cẩn thận dọn dẹp đống bát đĩa bừa bộn đó, đem những đồ ăn còn thừa lại đựng trong hộp cơm mà ông đã chuẩn bị sẵn, để mang về nhà ăn.
Mẹ không mong ông làm như vậy, cảm thấy tủi thân cho ông, ông nhỏ tiếng nói thầm với bà rằng: "Buổi tối anh sẽ nấu cơm mới cho em, những cái này anh sẽ tự ăn hết".
Mẹ nói: "Làm gì mà ngày nào cũng phải ăn cơm thừa rau thừa như vậy chứ? Anh có biết rằng em thấy anh làm như vậy, trong lòng rất khó chịu hay không?".
Ông ấy an ủi mẹ tôi rằng: "Em tuyệt đối đừng thấy khó chịu, để anh nhìn thấy lãng phí như vậy, trong lòng anh mới không dễ chịu. Tiền của Tân (tên của tôi) đều rất vất vả mà đánh đổi lấy, chúng ta không giúp con nó được gì cả, vậy thì hãy gắng sức tiết kiệm thay cho nó".
Lời của ông khiến mẹ tôi day dứt, sau đó bà ấy quyết định nói với tôi. Nghe mẹ nói thay cho ông ấy trong điện thoại, cảm giác trong lòng tôi lúc ấy rất phức tạp, đồng thời cũng cảm thấy rất xấu hổ. Dần dần, thiện cảm đối với ông ấy mỗi lúc một nhiều hơn.
Ông ấy âm thầm làm rất nhiều chuyện cho chúng tôi: thay ống nước bị hư trong nhà, mỗi ngày đưa cháu đến nhà trẻ và rước cháu về nhà, khi mẹ nằm viện ông ấy đã không ngủ không nghỉ mà chăm sóc bà, mãi đến sau khi xuất viện mới nói với chúng tôi.
Chỉ là không ngờ có một ngày, ông cũng ngã bệnh, hơn nữa bệnh còn rất nghiêm trọng. Trên đường ông ấy đưa con của tôi đến nhà trẻ thì đột nhiên ngã xuống – bệnh tai biến mạch máu não, bán thân bất toại mà nằm trên giường.
Tôi và con trai của ông ấy, ban đầu đều rất tích cực đối với việc trị liệu của ông, chúng tôi mong ông mau chóng khỏe lại, vẫn có thể chịu mệt nhọc vất vả mà phục vụ cho chúng tôi giống như trước đây.
Nhưng mà, ông đã không bao giờ đứng dậy được nữa. Trước đây ông lúc nào cũng mỉm cười, không ngờ giờ đây đã biến thành yếu ớt như vậy, lúc nào cũng chảy nước mắt.
Mẹ chăm sóc cho ông, ông khóc; chúng tôi đẩy xe lăn dẫn ông đi chơi vùng ngoại ô, ông khóc; nhiều lần nằm viện, nhìn thấy tiền tiêu đi như nước; ông khóc.
Một ngày, ông đã dùng con dao cạo râu ra sức cắt cổ tay của mình. Cấp cứu trong suốt 5 giờ đồng hồ, ông mới từ cõi chết trở về, rất mệt mỏi, cũng rất tuyệt vọng.
Điều thật sự không ngờ rằng, người đầu tiên bỏ ông ấy đi lại chính là con trai của ông. Con trai của ông rất ít khi đến thăm ông, sau này còn không ló mặt đến một lần. Mỗi lần gọi điện thoại, anh ta đều nói rằng mình đang đi công tác, trở về sẽ ghé thăm ông.
Điều khiến tôi không ngờ hơn nữa, mẹ tôi vào lúc này cũng đề xuất với tôi rằng bà muốn chia tay với ông. Hai người vốn dĩ chưa đăng ký, chỉ là chuyện vỗ mạnh một cái mỗi người mỗi ngả.
Mẹ nói với tôi rằng: "Mẹ đã già rồi, không lo nổi cho ông ấy. Mẹ không giúp được gì cho con cả, nhưng cũng không thể mang một người cha tàn phế về, làm liên lụy con được". Đây chính là hiện thực tàn nhẫn.
Tôi không muốn để mẹ tôi làm người ác, thế là tôi đành phải nhẫn tâm đóng vai kẻ ác, quyết định tự mình đến nói ra chuyện chia tay này.
Tôi nói với ông, vẫn đang nằm trên giường bệnh rằng: "Chú Phúc, mẹ con bệnh rồi". Nước mắt của ông lại tuôn trào ra như mưa. Tôi gắng sức nói tiếp những lời tàn nhẫn: "Chú biết đấy, mẹ con cũng đã có tuổi rồi. Những ngày này, bà ấy đối với chú như thế nào, chú cũng đã thấy rồi".
Chú tiếp tục chảy nước mắt gật đầu. Tôi lại nói tiếp: "Chú Phúc, chúng con còn phải đi làm, mẹ con sức khỏe lại không tốt. Chú xem như vậy có được không, sau khi xuất viện, chú hãy về nhà của chú, con sẽ thuê một bảo mẫu cho chú. Đương nhiên, tiền sẽ do con trả, con cũng sẽ thường xuyên đến thăm chú".
Khi nói đến đây, chú không khóc nữa. Chú gật đầu liên hồi, nói một cách cảm kích: "Nếu được như vậy thì tốt quá, nếu được như vậy thật đúng là tốt quá. Không cần mời bảo mẫu, thật sự không cần…".
Tôi bước ra khuôn viên của bệnh viện mà chảy nước mắt, không rõ đó là cảm giác nhẹ nhõm sau khi được giải thoát, hay là trong lòng có nỗi day dứt không nói thành lời.
Tôi thuê một bảo mẫu cho ông ấy, trả trước chi phí trong một năm. Sau đó, tôi đến nhà ông ấy, thuê công nhân tu sửa lại nhà của ông một chút, tôi đã cố gắng trọn nhân trọn nghĩa. Không phải vì ông, chỉ vì an ủi nỗi bất an trong lòng. Cái ngày ông ấy xuất viện trở về nhà, tôi không đến đón, mà bảo tài xế trong đơn vị đến đón ông.
Tài xế sau khi trở về đã nói với tôi rằng: "Chú Phúc nhờ tôi nói tiếng cảm ơn với anh, còn bảo rằng ngay cả con trai ruột của chú, cũng không làm được như vậy".
Những lời này, đã an ủi tôi ít nhiều, khiến tôi nhẹ nhõm phần nào, nhưng loại an ủi này vốn không duy trì được bao lâu.
Ngày Tết không có ông ấy ở nhà, chúng tôi cảm thấy có chút buồn tẻ, không còn một người bằng lòng vùi đầu vào trong nhà bếp, làm đủ các loại món ăn cho chúng tôi.
Chúng tôi ngồi ăn cơm tất niên trong khách sạn năm sao, nhưng lại không cảm nhận được cái hương vị nồng ấm của ngày Tết nữa. Con trai trên đường về nhà nói: "Con muốn ăn món cá chép do ông nội làm".
Vợ tôi nháy mắt ra hiệu cho con trai đừng nói nữa, nhưng con lại càng dữ dội hơn: "Tại sao mọi người không để ông nội về nhà đón Tết, mọi người thật đúng là xấu xa mà!".
Vợ tôi tức giận giáng cho con trai một cái bạt tai thật mạnh. Nhưng cái bạt tai đó như là đang đánh vào mặt tôi vậy, khắp mặt sưng lên đau đớn. Một câu nói của con trai, khiến cho điều chúng tôi tự thấy an ủi đều đã sụp đổ tan tành.
Tôi nhìn qua kính chiếu hậu, nhìn thấy đôi mắt của mẹ cũng đang đỏ hoe. Đó là ngày 30 Tết buồn biết mấy. Tôi thấy rất nhớ năm ngoái, năm mà ông ấy vẫn còn ở nhà chúng tôi, một gia đình ấm cúng hạnh phúc, được xây dựng trong sự lặng lẽ của một người.
Không biết giờ này, chú Phúc đang đón tết với ai? Liệu có nhớ đến chúng tôi chăng? Liệu có vì sự vô tâm của chúng tôi mà cảm thấy tủi thân?
Sau khi đón giao thừa xong, tôi lái xe đi đến chỗ của chú Phúc. Ông ấy bước những bước chân tập tễnh ra mở cửa cho tôi, nhìn thấy tôi, miệng thì nở nụ cười, nhưng mắt lại đẫm lệ.
Đi vào ngôi nhà lạnh lẽo của ông, nước mắt của tôi cũng không thể ngăn lại. Tôi cầm điện thoại lên gọi cho con trai của ông ấy, sau khi mắng cho anh ta một trận, bắt đầu đồ xôi và kho nồi thịt kho cho ông.
Bảo mẫu đã về nhà đón Tết, trong tủ lạnh đã chuẩn bị sẵn điểm tâm đủ cho ông ấy dùng đến ngày 15, trong lòng tôi cũng thầm trách mẹ.
Những nắm xôi nóng hổi cuối cùng đã giúp nhà ông ấy có được một chút không khí ấm cúng của ngày Tết. Chúng tôi cứ ăn một miếng, nước mắt lại rơi lã chã.
Buổi sáng tinh mơ của ngày mùng một, tôi lảo đảo rời khỏi căn nhà của ông, tôi uống rượu. Tôi đậu xe ngay dưới lầu của nhà ông ấy, một mình đi trên con đường lạnh tanh, trong lòng đầy thê lương.
Điện thoại reo lên, là vợ gọi đến: "Anh ở đâu vậy hả?".
Tôi phát hỏa: "Tôi đang ở trong nhà của một ông lão cô độc, nghe rõ chưa hả? Chúng ta là loại người gì vậy hả? Khi ông ấy có thể đi lại được, chúng ta lợi dụng người ta; bây giờ ông không cử động được nữa, chúng ta lại gửi trả về. Lương tâm chúng ta phải chăng đã bị chó tha mất rồi, vậy mà còn đòi học theo người ta nói nhân nghĩa đạo đức, tôi khinh!".
Ở trên đường cái, tôi mắng chửi bản thân mình thật tệ hại, mắng đủ rồi, mắng mệt rồi, tôi không chút do dự mà chạy trở lại, cõng ông ấy trên lưng rồi đi ra bên ngoài. Ông giãy giụa, hỏi tôi: "Con làm vậy là sao?".
Tôi lấy giọng điệu chắc nịch mà nói với ông rằng: "Về nhà".
Ông ấy đã trở về. Người cảm thấy vui nhất là con trai tôi. Nó vừa ôm vừa hôn ông, luôn miệng đòi ăn món cá chép, đòi ăn món mỳ bò, muốn làm thẻ siêu nhân.
Vợ lôi tôi vào trong phòng, hỏi tôi: "Anh điên rồi sao? Ngay đến cả con trai ông ta còn không lo cho ông ta, anh dẫn ông ta về nhà làm gì vậy?".
Tôi không còn nổi nóng nữa, ôn hòa nhã nhặn nói với cô ấy: "Con trai ông ấy làm chuyện không đúng, đó là chuyện của anh ta, không nên lấy đó làm cái cớ để chúng ta bỏ rơi ông ấy.
Anh không yêu cầu em phải xem ông ấy như bố chồng của mình, nhưng mà, nếu như em yêu anh, nếu như em biết nghĩ cho anh, thì hãy xem ông ấy như người nhà, bởi trong lòng của anh, ông ấy chính là người nhà, chính là người thân, bỏ rơi ông ấy thì rất dễ dàng, nhưng không giấu được nỗi day dứt trong tâm. Anh muốn tâm mình được thanh thản một chút, chỉ đơn giản vậy thôi".
Cùng một lời này, khi nói với mẹ, bà nước mắt như mưa, nắm chặt lấy tay tôi nói rằng: "Con trai à, mẹ thật không ngờ con lại có tình có nghĩa như vậy".
Tôi nói: "Mẹ, mẹ yên tâm đi. Nói hơi khó nghe một chút, cho dù sau này có một ngày, mẹ mà đi trước chú ấy, con cũng sẽ phụng dưỡng chú ấy đến cuối đời, với thu nhập của con hiện giờ, nuôi chú ấy nào là chuyện khó gì? Thêm một người thân, thì có gì không tốt chứ?".
Một lúc sau, con trai tôi đi vào xin tôi: "Bố ơi, đừng có gửi ông nội về nữa. Sau này, con sẽ chăm sóc ông. Sau này bố già rồi, con cũng chăm sóc bố mà!".
Tôi ôm con trai vào lòng, trống ngực đập thình thịch, thật may là vẫn chưa quá muộn, còn may chưa để lại một ấn tượng bất hiếu trong lòng của con.
"Ông nội mà, chính là để cho chúng ta yêu thương, sao lại gửi đi được nữa!".
Tôi mở miệng nói đùa với con trai, để củng cố niềm tin vững chắc cho nó…
PS: Có những lúc, chúng ta thường hay nghĩ: “Con cái sau này sẽ đối xử với mình thế nào đây?”. Hãy tin rằng, đời người là một vòng tuần hoàn; bây giờ bạn đối đãi với cha mẹ như thế nào, sau này con cái của bạn cũng sẽ đối xử với bạn như vậy.
Trên đời này ân tình khó trả nhất chính là ân tình của cha mẹ, mong chúng ta đều có thể lấy tâm hiếu thuận mà chăm sóc cho cha mẹ, lấy tâm cảm ân mà hiếu thuận với cha mẹ!
Sinh mệnh không đòi hỏi chúng ta phải trở thành người tốt nhất, mà chỉ đòi hỏi chúng ta cố gắng hết sức mà thôi!
Chuyện khó chờ đợi nhất trên đời này, chính là hiếu kính cha mẹ, đừng đợi đến khi mất đi rồi mới hối tiếc rằng bản thân ngày trước không biết trân quý.
Nguồn : Sưu tầm

Dự kiến ngừng cấp điện: Ngày 30/8/2020 từ 03:00 đến 17:00 Ngày 31/08/2020 từ 16h30 đến 17:00Nguyễn Thanh Tuyền Nguyễn Th...
28/08/2020

Dự kiến ngừng cấp điện:
Ngày 30/8/2020 từ 03:00 đến 17:00
Ngày 31/08/2020 từ 16h30 đến 17:00
Nguyễn Thanh Tuyền
Nguyễn Thanh Loan
Nguyễn Xuân Tuấn

Thông báo Cắt điện từ 3h đến 19h ngày 26/4 tức chủ nhật tới này! Tuấn Chubb Nguyễn Xuân TuấnNguyễn Thanh Tuyền
24/04/2020

Thông báo Cắt điện từ 3h đến 19h ngày 26/4 tức chủ nhật tới này!
Tuấn Chubb
Nguyễn Xuân Tuấn
Nguyễn Thanh Tuyền

22/02/2020

Món ngon từ thịt Heo

Vạn vật trên đời đều mang trong mình những sự tiếp nối.… Đám mây sẽ không có đau buồn gì khi nó không còn mang hình tướn...
29/11/2019

Vạn vật trên đời đều mang trong mình những sự tiếp nối.
… Đám mây sẽ không có đau buồn gì khi nó không còn mang hình tướng của đám mây vì nó biết rằng nó đã thành mưa, mà thành mưa thì nó vẫn tiếp tục đời sống phụng sự của nó. Và khi đám mây không còn nữa thì mình lại thấy có dòng suối và dòng suối lại tiếp tục sứ mạng của cơn mưa. Cho nên không có cái gì chết, không có cái gì mất đi cả… Sự sống của con người cũng vậy. Con là sự tiếp nối của Thầy, con là sự tiếp nối của cha mẹ, con là sự tiếp nối của ông bà, tổ tiên… Thầy có trong con, cha mẹ có trong con, ông bà, tổ tiên có trong con, con được tiếp xúc qua từng hơi thở, từng bước chân, từng thao thức, hoài vọng, mong mỏi... sự tiếp nối luôn có trong con và con tiếp tục mang sứ mệnh tiếp nối ấy trên cuộc đời này.

Hoa Mai sở hữu vẻ đẹp dịu dàng, mong manh nhưng lại ẩn chứa đầy sự kiêu dũng, kiên cường. Hoa Đào chịu đựng sự lạnh giá của mùa Đông, tích tụ sức sống trong những thân cây gầy guộc để rồi bừng nở sắc hồng khi ánh nắng ấm áp của mùa Xuân về. Vào Hạ, ta bắt gặp sắc đẹp mong manh, thanh tao của những bông hoa Loa kèn hay sự thanh khiết, hiền hòa của những cánh hoa Sen. Đến Thu, sự dịu dàng và nên thơ của mùa Thu được tô điểm thêm bởi sắc màu của Cúc họa mi. Cái lạnh lẽo của mùa Đông thì dường như đã được xua an nhờ sắc tím của hoa Thạch Thảo đung đưa trong gió, loài hoa mang vẻ đẹp
giản đơn, bình dị nhưng khiến bao người cảm thấy rưng rưng…

Muốn sống chậm lại hơn để trân trọng bản thân, yêu thương nhiều hơn trong tiết đông sắp sang xuân

Kể từ giây phút đầu tiên được bế con trên tay, cuộc sống của bạn sẽ không bao giờ quay lại như xưa được nữa. Bạn có thể ...
28/11/2019

Kể từ giây phút đầu tiên được bế con trên tay, cuộc sống của bạn sẽ không bao giờ quay lại như xưa được nữa. Bạn có thể sẽ rất nhớ, thậm chí tiếc nuối con người trước đây, cuộc sống trước đây. Khi mà bạn có thời gian, có tự do và chẳng có gì đặc biệt phải lo lắng.
⁣⁣
Bạn sẽ hiểu thế nào là sự mệt mỏi mà bạn chưa từng trải qua hay từng tưởng tượng, rồi ngày trôi qua dường như giống hệt nhau theo cách: cho con bú, vỗ ợ, thay bỉm, dỗ khóc, chiến đấu với những cơn gắt ngủ, thức dậy rồi cho con ngủ - những chu kỳ có vẻ như không bao giờ kết thúc.

Nhưng đừng quên rằng: khi thời gian qua đi, mọi thứ bạn làm và bạn trải qua có thể sẽ trở thành lần cuối cùng.

Đó là lần cuối cùng bạn cho con bú.
Con ngủ với bạn sau cả một ngày dài ở trường, và đó là lần cuối cùng bạn có thể ôm con ngủ xuyên đêm cho tới khi nó muốn ngủ ở phòng riêng.
Một ngày nào đó bạn bế con bên hông và đặt con ngồi vào ghế, rồi không bao giờ ẵm con lên được theo cách đó thêm lần nào nữa.
Bạn dạy con cách mặc quần áo, và từ ngày đó con thích tự mặc cho riêng mình.
Đôi bàn tay nhỏ xíu từng bám chặt lấy tay mẹ giờ đã buông dần ra.
Con sẽ ôm bạn và đòi âu yếm giữa đêm, biết đâu đó là lần cuối cùng bạn phải thức dậy để dỗ dành.
Một buổi chiều bạn hát cho con nghe khi đẩy xe nôi đi dạo, làm đủ thứ để con ngừng khóc, rồi sau đó không bao giờ hát những bài hát đó nữa.
Con sẽ hôn tạm biệt mẹ ở cổng trường, thậm chí khóc khi bố mẹ rời đi. Và ngày hôm sau con mải chạy chơi quên lời tạm biệt, thậm chí tự đi bộ tới trường.

Còn nhiều khoảnh khắc cuối cùng nữa, như là câu chuyện cuối cùng còn được đọc trước khi đi ngủ, như là lần cuối lau khuôn mặt lem nhem của con sau giờ ăn, hay là lần cuối con chạy tới và đòi bố mẹ bế bồng lên cao.
⁣⁣
Chỉ đến khi nó qua rồi, chúng ta mới nhận ra.

Khi con không còn bé nữa, chúng ta mới khao khát giá như có thêm một ngày nữa. Giá như, còn có thêm một hay nhiều hơn một những “lần cuối cùng” như thế.

Làm cha mẹ là vậy, đôi khi chúng ta bị mắc kẹt giữa cảm giác rằng ước gì những ngày tháng này qua thật mau, mà rồi có lúc lại muốn thời gian ngưng đọng lại.

Nguồn: sưu tầm

SML với condotel Cty BĐS mời bạn mua ngôi nhà 10 tỷ. Chỉ cần trả 3 tỷ. Họ sẽ thu xếp với ngân hàng cho bạn vay 7 tỷ. Bạn...
26/11/2019

SML với condotel

Cty BĐS mời bạn mua ngôi nhà 10 tỷ. Chỉ cần trả 3 tỷ. Họ sẽ thu xếp với ngân hàng cho bạn vay 7 tỷ. Bạn ko cần quan tâm lãi phải trả cho ngân hàng vì cty này cam kết sẽ thuê lại ngôi nhà đó để kinh doanh và trả tiền cho bạn đủ để bạn trả lãi ngân hàng đồng thời có thêm một khoản lợi nhuận bỏ túi.

Nghe kèo có vẻ thơm.Trong cuộc chơi này ngân hàng tất nhiên ko ngu. Họ sẽ giữ giấy tờ ngôi nhà đó chừng nào bạn chưa trả hết 7 tỷ gốc + lãi tiền vay.Thực tế thì đến lúc này, NH mới là chủ thực của ngôi nhà đó. Ko phải bạn. Nếu ko có đủ 10 tỷ thì bạn chỉ là người đi vay hộ cho cty BĐS mà thôi.BĐS xuống giá. Lãi suất tiền vay tăng. Cty BĐS kêu ko kinh doanh được vì thị trường ko nóng như kỳ vọng và ko trả tiền thuê nhà cho bạn.Lúc này nếu không xoay ra đủ số tiền, ngân hàng sẽ siết nợ ngôi nhà đó còn bạn mất 3 tỷ và mắc bệnh đau đầu mãn tính.

Câu chuyện này được kể mấy năm trước bởi một anh có fb là Nguyen Van Bao. Giờ nó đang được tái hiện rõ ràng với những nhà đầu tư tại Cocobay và sắp tới có thể là hàng loạt cái tên đao to búa lớn khác.

Túm lại là chẳng có gì đơn giản dễ dàng lợi nhuận cao lãi suất thấp mà lại giàu nhanh...

(Nguồn chôm)

CON THÀNH TÀI NHỜ BỐ KHÍCH LỆ LẤY ĐIỂM 0Người cha đồng ý cho con trai được làm điều mình muốn nếu cậu bé đạt điểm 0 tron...
25/11/2019

CON THÀNH TÀI NHỜ BỐ KHÍCH LỆ LẤY ĐIỂM 0

Người cha đồng ý cho con trai được làm điều mình muốn nếu cậu bé đạt điểm 0 trong mọi bài kiểm tra.

Lưu Tuyên cùng gia đình từ Đài Loan sang định cư tại Mỹ khi con trai Lưu Nghĩa lên 8 tuổi. Ở Đài Loan, Lưu Tuyên từng là một tác giả nổi tiếng.

Những năm đầu sống tại xứ sở cờ hoa, con trai Lưu Tuyên rất ngoan ngoãn và chăm chỉ học tập, là niềm tự hào của bố mẹ. Tuy nhiên khi Lưu Nghĩa lên 12 tuổi và bước vào trung học, cậu trở nên nổi loạn.

"Con muốn trở thành tay đua xe tài năng như Michael Schumacher. Anh ấy nổi tiếng và giàu có. Thế nhưng bằng tuổi con anh ta thường xuyên bị điểm 0. Bởi vậy con nghĩ mình chẳng cần phải học giỏi làm gì", Lưu Nghĩa nói với bố.

Thời điểm này, điểm số ở lớp của Lưu Nghĩa rất tệ, thường xuyên đạt điểm C. Nghe con trai nói vậy, Lưu Tuyên bật cười:

"Ý con là nếu được điểm 0 con sẽ phần nào giống Michael Schumacher thời học sinh đúng không? Vậy con cố gắng đạt điểm 0 đi".

"Bố nói thật sao, bố mong con đạt điểm 0, con không nghe nhầm chứ?", Lưu Nghĩa bất ngờ, hỏi lại.

"Đúng vậy, đối với con điều đó rất là tuyệt vời đúng không? Vậy còn hãy làm bằng được điều đó. Nếu con đạt được điểm 0 bố sẽ không quan tâm tới việc học của con nữa và con có thể làm điều mình muốn. Tuy nhiên, chừng nào chưa đạt được điểm 0, con phải nghe theo mọi chỉ dẫn của bố về việc học tập, được chứ?".

Nói rồi, Lưu Tuyên đề ra một luật chơi: Bất kỳ bài kiểm tra nào cũng phải trả lời tất cả câu hỏi, không được bỏ trống câu trả lời. "Nếu không, sẽ không có cuộc giao kèo hôm nay", người bố nhấn mạnh.

Cậu bé 13 tuổi nghe xong hớn hở, đồng ý ngay lập tức. Tuy nhiên khi bắt đầu cuộc chơi, Lưu Nghĩa phát hiện ra, phải biết được đáp án nào sai thì mới có thể khoanh vào bài kiểm tra.

"Không hề dễ dàng gì. Nhiều lúc con nhắm mắt điền bừa vào bài kiểm tra nhưng vẫn khoanh nhầm vào đáp án đúng. Bởi vậy, mãi con vẫn chưa được điểm 0", Lưu Nghĩa nói với bố. Lưu Tuyên chỉ mỉm cười: "Vậy con phải học thì mới biết đâu là đáp án sai để điền chứ".

Sau một năm, Lưu Nghĩa mới lấy được điểm 0 đầu tiên. Tuy nhiên, bởi cậu học hành chăm chỉ, biết rõ đâu là đáp án đúng, đâu là đáp án sai để khoanh chính xác.

Lần đầu cầm bài kiểm tra điểm 0 của con trên tay, Lưu Tuyên cười tươi:

"Chúc mừng, cuối cùng con đã có được điểm số như mong muốn. Chỉ có những học sinh giỏi thực sự mới biết chính xác đâu là đáp án sai để được 0 điểm".

Lưu Nghĩa quả thật đã bị lừa, nhưng cậu lại lấy đó làm may mắn bởi sau một năm chăm chỉ học tập, cậu lại có niềm yêu thích với việc học tập.

Sau này cậu bé thích nổi loạn và mong muốn đạt được điểm 0 năm nào đã tốt nghiệp đại học Havard lừng danh. Lưu Nghĩa sau đó trở thành một dịch giả, một tác giả thành công trong Nghệ thuật và âm nhạc nổi tiếng tại Đài Loan.

"Nếu không có sự khôn ngoan của bố, có lẽ đã không có một Lưu Nghĩa ngày hôm nay. Bố tôi đã không nôn nóng khi con trai nổi loạn mà ông đã bình tĩnh sử dụng trí tuệ của mình để đảo ngược và xoay chuyển tình thế. Tôi luôn cảm ơn ông vì điều đó", Lưu Nghĩa nói.

Nguồn: Vy Trang (Theo sina)

Address

Phố Cầu Đất
Phu Tho
91

Telephone

0983007288

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Nhà trọ Gia đình posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Business

Send a message to Nhà trọ Gia đình:

Share

Chúng ta là một gia đình!!!

Chúng tôi muốn tạo cho bạn một không gian ở rộng rãi, thoải mái, một không gian sống tiện nghi phù hợp với hộ gia đình hoặc các cá nhân!