27/08/2026
Mẹ Chồng Đuổi Vợ Tôi Vừa Mổ Đẻ Về Ngoại – Tôi Không Cãi, Chỉ Khóa Tài Khoản 2 Tỷ Khiến Cả Nhà Hoảng Loạn
Tôi chưa từng nghĩ sẽ có ngày người đàn ông 32 tuổi như tôi phải đứng giữa ngã ba đường, tự tay dọn từng bộ quần áo sực mùi sữa của đứa con gái đỏ hỏn, trong khi người mẹ ruột đứng chắp tay sau lưng, ánh mắt lạnh lùng chặn ngay trước cửa phòng.
Buổi chiều tháng năm ấy, cái nóng hầm hập từ mái tôn dội xuống căn phòng tầng ba. Lan Anh – vợ tôi – vừa sinh mổ bé Bảo Nhi được đúng 14 ngày. Vết mổ còn chưa lành, sắc mặt trắng bệch, thi thoảng lại ôm bụng nhăn mặt. Đứa bé khóc nghẹn, người nổi đầy rôm sảy vì nóng. Chiếc điều hòa duy nhất đã bị chị gái tôi Thanh Thúy thuê thợ tháo mang sang phòng chị từ hai hôm trước, với lý do “trẻ sơ sinh nằm điều hòa dễ viêm phổi” và “xưởng làm ăn kém, phải tiết kiệm điện”.
Tôi vừa từ kho hàng trở về, áo ướt sũng mồ hôi, thì thấy hai chiếc túi xách du lịch vứt chỏng chơ ngoài hành lang. Bên trong là quần áo của Lan Anh, vài bịch bỉm và hộp sữa đang dùng dở. Mẹ tôi đứng ngay bậu cửa, mặt đanh lại:
“Mày về đúng lúc lắm Đức. Vào dọn nốt đồ lặt vặt rồi gọi xe đưa vợ con mày về bên ngoại đi. Tao đã báo bà thông gia rồi.”
Tôi đứng khựng lại. “Mẹ đang nói cái gì vậy? Lan Anh mới mổ được hai tuần, con còn chưa rụng rốn, về ngoại thế nào?”
Mẹ hất hàm: “Thì về ngoại ở cữ cho thoải mái. Nhà này chật, xưởng dưới ồn. Đàn bà ở cữ tốn kém lắm. Nhà mình đang kẹt vốn. Chị Thúy đau đầu vì tiền. Tốt nhất cho nó về ngoại. Nhà người ta đẻ con gái, người ta sót thì người ta lo. Cứ ở lì đây, một tay tao hầu hạ đến bao giờ?”
Trước khi Lan Anh lên bàn mổ, tôi đã đưa tận tay chị Thúy 60 triệu tiền sinh hoạt và dúi riêng cho mẹ 20 triệu. Vậy mà từ ngày xuất viện, vợ tôi chỉ được ăn cháo loãng, canh rau ngót suông và thịt kho mỏng dính. Hôm qua tôi mua hai con bồ câu nhờ mẹ hầm, trưa nay về thấy chị Thúy đang húp bát canh chim, còn phần của Lan Anh chỉ là nước canh trong vắt.
Tôi nhìn mẹ: “80 triệu con đưa đi đâu cả rồi? Từ ngày vợ con về, quần áo con bé mẹ có giặt cái nào không?”
Mẹ chống chế the thé: “Bây giờ mày đội vợ lên đầu tính toán từng đồng với mẹ ruột à? 80 triệu của mày to bằng cái đình chắc? Tiền điện nước, bồi dưỡng, mua cũi… Chị mày cầm tiền lo việc lớn của xưởng. Tóm lại chiều nay dọn đi. Mai nhà này có khách quý của chị mày đến ở cái phòng này.”
Đến lúc ấy tôi hoàn toàn tỉnh. Họ đuổi vợ con tôi không phải vì tiết kiệm, mà vì muốn lấy phòng đón gã môi giới tín dụng đen mà chị Thúy đang bàn bạc cầm cố xưởng để đầu tư tiền ảo. Lan Anh là kế toán trưởng, nắm rõ sổ sách – cô ấy là chướng ngại vật lớn nhất.
Tôi không thèm cãi nữa. Tôi quay vào, ôm lấy vai vợ: “Em thay quần áo đi, mình đi. Không phải về ngoại. Anh sẽ đưa mẹ con em đến một nơi khác. Từ nay em không phải nhìn mặt ai mà sống nữa.”
Lan Anh hoảng sợ, níu áo tôi van nài đừng cãi mẹ. Tôi cắt lời: “Xưởng là của gia đình, nhưng em và con mới là sinh mạng của anh.”
Tôi bế con, xách đồ, dìu vợ xuống xe và lái đi thẳng. Tôi không đưa cô ấy về ngoại. Tôi đã thuê sẵn một căn hộ chung cư mini cách đó mười cây số từ khi nhận ra dấu hiệu bất thường.
Tối hôm đó, nhìn vợ con ngủ say trong căn hộ mát rượi, tôi bật laptop. Lan Anh trước khi đi sinh đã giao toàn bộ mật khẩu token ngân hàng, phần mềm quản lý kho và số nhận OTP cho tôi. Tôi kích hoạt chế độ phong tỏa nội bộ, khóa tài khoản thanh toán chính, thay mật khẩu xuất nhập hàng, gửi email khẩn cho tất cả đối tác lớn thông báo tạm ngưng giao dịch nếu không có chữ ký số của tôi, đồng thời yêu cầu ngân hàng đóng băng lệnh chuyển 2 tỷ đồng mà tôi biết chị Thúy sẽ giả chữ ký để rút.
Sáng hôm sau, điện thoại nổ tung. 82 cuộc gọi nhỡ từ mẹ và chị Thúy. Tin nhắn chất đầy sự hoảng loạn:..
hết phần 1, bình luận chữ "có" để đọc phần 2 dưới bình luận cả nhà nhé! 👇 👇🎆