10/09/2023
NGƯỜI THƯƠNG ƠI: ERIN CHÀO TẠM BIỆT
Vài năm về trước, trong hành trình tìm kiếm một đời sống yên tĩnh & sự bình yên của tâm hồn, tôi muốn bỏ chốn phồn hoa đô thị, lang thang khắp nơi bận rộn tìm kiếm cho tôi một cái ổ, một căn nhà làm chốn bình yên đi về, nơi tôi bắt đầu dám thực hiện ước mơ và đam mê của mình...
Rồi Erin và tôi tìm thấy nhau....tôi bắt đầu lại từ đầu… Cố gắng tạo dựng chút gì cho mình giữa đống gạch vụn của đổ vỡ, mất mát trong lòng và ngoài đời, cuộc sống ở đây và tôi như hai cụm bèo đâm rễ trên một dòng sông, nhờ một chút nhân duyên mong manh mà gặp nhau… Hành trình của tôi với Erin không khác gì việc yêu một người. Đầu tiên là phải lòng nhau, khi mọi thứ đều mới mẻ mà lần đầu tôi đã thấy - thấy với tất cả ngạc nhiên vui sướng, sửng sốt & hân hoan, một sự tĩnh lặng không gợn sóng, chỉ còn nghe duy nhất âm thanh là nhịp đập trái tim mình, tận hưởng một cảm giác bình yên vô hạn…hạnh phúc thay khi được là chính mình và làm điều mình thích.
Mỗi buổi sáng bừng tỉnh dậy, rồi ngỡ ngàng tự hỏi, liệu tất cả có thuộc về mình hay không… Có những giây phút đẹp đến nỗi mình sợ hãi, kiểu như đột nhiên có ai đấy xông vào và bảo rằng đã có sự nhầm lẫn, rằng tình yêu này không có thật, rằng nơi thuộc về mình như thế này sẽ như một giấc mơ…
Thế rồi năm tháng trôi qua, tình yêu bắt đầu xuống màu, lớp sơn xinh đẹp rạn nứt dần… Nhưng ta lại cảm thấy yêu nhau hơn bởi những khiếm khuyết hơn là những điểm hoàn hảo; mái hiên bị dột, tấm gỗ bị cong vênh vì mưa nắng...Chính những bí mật nho nhỏ ấy đã khiến tình yêu tồn tại & biến ngôi nhà thành tổ ấm...nơi tôi gắn kết những con người xa lạ để cùng kể nhau nghe giá trị của những chuyến đi, những cái nắm tay, những cái ôm an ủi đơn giản luôn làm ấm trái tim như thể chào mừng ai đó về nhà và làm cho những lần chia xa dễ dàng hơn.
Tôi đã đặt vào căn nhà ấy bao nhiêu công sức và tình yêu, đã mang về căn nhà bao nhiêu thứ yêu quí. Những ngày đầu dựng xây có nước mắt & vị đắng chát, Thế nhưng đồng thời, cùng một lúc, những âm thanh & mùi vị ấy cũng mang trở về nỗi dịu dàng & sự ngọt ngào không lý giải được. Thời kỳ ấy gian khổ đến thế nào? Có thực cay đắng như vậy không? Chỉ nhớ, lúc đấy tôi còn chút tuổi trẻ sót lại, và tràn đầy khao khát…
Đến lúc Erin StayHub & Cafe 24h sẽ phải tạm đóng cửa để giữ được cái hồn, cái sức sống... nội tại của nó, những ngày này mình đã nghĩ rất nhiều về sự mất mát, khi mình cứ như thế ném ngày tháng và năng lượng của say mê ra bên ngoài cửa sổ, để nhận về toàn là những vết thương.... Dù sao đi nữa, có thể chúng tôi là những kẻ lãng mạn cuối cùng - yêu nhau mà không nhất thiết phải sống cùng với nhau cho đến hết đời; tiếc nhau, nhưng không tiếc gì về cuộc đời mà mình đã lựa chọn để sống.
Lời tri ân này, một lần nữa xin được gửi đến bạn, dù bạn là người đã đến, đã tham gia, đã đồng hành, hay bạn chỉ là người quan sát từ xa, và vẫn luôn ủng hộ âm thầm: tất cả các bạn đã cho phép Erin được hoàn thành trọn vẹn chuyến đi của mình.
Tôi sẽ nhớ Erin nhưng hơn hết thảy là những người bạn, qua mối duyên của Erin đã tặng tôi món quà quý báu của lòng tin tưởng & tình thân ái, đã cùng chia sẻ với tôi những khoảnh khắc phẳng lặng, yên bình hay giông tố, để mà nghiệm thấy cuộc đời có lẽ vẫn còn điều gì đó để ban tặng cho mình.
Để biết không cần nhiều, vẫn có thể hạnh phúc...
Xin chào, và ôm thật chặt