28/11/2025
Ngày mình còn bé, đi du lịch là đặc quyền của trẻ con nhà giàu.
Bố mẹ mình làm tiểu thương nhỏ ở chợ Đà Lạt, quanh năm bán mặt cho đất bán lưng cho trời. Ở chợ mà nghe mẹ nghỉ ngày nào là ngạc nhiên lắm, gọi điện hỏi ngay là có việc gì không, sao hôm nay lại nghỉ. Vì họ quen rồi, cái hình ảnh dù mưa hay nắng, bão hay không, có một người phụ nữ đậm người với làn da rám nắng bán trái cây vẫn ngồi ngay góc cây cột đó. Nên là bảo mẹ nghỉ một ngày để đưa chị em mình đi du lịch khó như việc hái sao trên trời vậy.
Cứ nghe chúng bạn kể về kì nghỉ hè, mình lại về tíu tít với mẹ:
“ Mẹ, cái Ngọc được đi Nha Trang đó, năm nay được học sinh giỏi mẹ cũng cho con đi nha”
“ Ok”
Giờ mình vẫn buồn cười, mỗi lần mình xin gì mẹ chẳng bao giờ từ chối, lúc nào cũng “OK luôn”, nhưng nghịch lý là chẳng bao giờ mẹ nhớ mẹ OK cái gì với mình.
Mẹ bảo “ OK cho mày đỡ lèo nhèo, dai như đỉa”
Một lần cả đoàn nhà mình đi Nha Trang, sau bao lần năn nỉ gãy lưỡi thì mẹ cũng dẫn chị em mình đi. Hào hứng thì khỏi phải nói rồi vì đó cũng là lần đầu tiên mình được đi biển. Đến nỗi mà sau chuyến đi đó, thỉnh thoảng mình vẫn nằm mơ nằm thấy đang ở biển, nướng hải sản trên bãi biển, gió biển thổi mát lạnh, kèm theo vị mằn mặn với nhám nhám của cát phả vào mặt cơ.
Chắc là cũng từ trải nghiệm đó mà mình cố gắng nhiều hơn để được đi đến nhiều nơi hơn.
Kiếm được tiền thì nghĩ để dành mỗi tháng một ít cuối năm làm một chuyến trèo đèo lội suối ra trò.Hết tiền mà mắc đi quá thì tặc lưỡi, ôi thôi kệ, ta chỉ sống một lần trên đời, quan trọng là trải nghiệm về ăn mì gói cũng được.
Giờ làm mẹ bỉm toàn thời gian, công việc của mình lại không cho phép mình đi như trước, thậm chí mùa mà người người nhà nhà đi chơi, mình lại càng bận hơn.
Nay mình đón một đoàn các bạn trẻ, mình nhận cuộc gọi lúc 4h sáng, nay nhà trống phòng, nên mình cho các bạn check in luôn. Nhìn qua một lượt hành lý của các bạn chỉ vỏn vẹn là chiếc xe máy, là chiếc chiếc balo đựng hành lý. Đi xe cả đêm nhưng hình như chẳng ai có nhu cầu nghỉ ngơi một chút, các bạn để lại hành lý rồi mình nghe các bạn rôm rả ngoài sân: đi ăn cái đã rồi đi săn mây, tao đói lắm rồi. “ Ngoài chợ có cái chỗ bán bánh tráng đêm đó” “ sữa đậu nành nữa…” tiếng xe máy cùng tiếng rôm rả dần xa con phố nhỏ, lặng dần… Nhìn thấy bóng dáng hồi mình còn thiếu niên thật đẹp quá.
Nhưng không sao, giờ đây khi đã 30 tuổi động lực kiếm tiền của mình co lại rất đơn giản, mình muốn đưa bố mẹ đi tới những nơi xinh đẹp mình từng đi, ăn những món mình từng khen ngon, sống thử ở những nơi mình từng thấy thật là đáng sống. Nhất là được đi cùng nhau - cả nhà.
Còn bạn thì sao?? động lực kím tiền của bạn là gì thế?