29/04/2026
Buổi chiều chạm vào khu vườn theo một cách rất riêng. Ánh nắng đi qua tán lá, rơi xuống những mảng xanh, rồi dừng lại ở đó lâu hơn bình thường. Không có gì thay đổi rõ rệt, chỉ là màu sắc trở nên sâu hơn, như thể khu vườn vừa khẽ thở.
Màu gỗ ấm lên, ánh nắng nằm lại trên từng góc nhỏ, đủ lâu để người ta nhận ra nó đang hiện diện. Mọi thứ yên tĩnh, nhưng không hẳn là tĩnh lặng giống như có một nhịp đi rất nhẹ đang trôi qua.
Mảng xanh vẫn ở đó, không cố gắng trở nên khác đi. Và trong khoảnh khắc ánh chiều phủ lên những căn nhà gỗ, khu vườn dường như mở ra một khoảng không rất riêng nơi bạn chỉ cần đứng yên một chút, cũng đủ để cảm nhận được sự bình yên đang ở ngay trước mắt.