30/09/2025
𝐒𝐚𝐮 𝐜𝐨̛𝐧 𝐦𝐮̛𝐚...
Sớm ra, còn lờ mờ trong cơn buồn ngủ, nó toang thấy bầu trời đổ cam, cái màu cam chỉ ánh qua ô cửa sổ, chẳng khác gì màu chiều rực rỡ những ngày ảm đạm nhất đời. Và dĩ nhiên là không thể thắng nổi mãnh lực của sự buồn ngủ, nó lại miên man một lúc nữa, cho đến khi những tia nắng, rón rén vào trong phòng, khẽ gọi nó thức dậy.
Hôm nay trời nắng lại rồi, nó đánh thượt rồi nhìn ra cửa. Ô cửa không rèm, những tấm kính đã rõ vằn vện vì bụi, hơi nước, và vô số thứ khác mà nó không biết cách liệt kê, nhưng tựu chung lại, mưa gió đã làm nhòe những ô cửa, và để lại tàn dư sau cuộc viếng thăm dài ngày.
Đun cái ấm nước, nó pha chút cà phê, mở toang cửa, chẳng có cái lạnh nào ùa vào như văn chương người ta thường viết, vì ngoài trời và trong nhà, lạnh như nhau, và lòng nó, cũng nhập bọn cho đỡ neo đơn. Hít thở trong phòng, so với bước ra ngoài, lại là hai cảm giác thật khác biệt, từng hơi thở mang sương sớm, hơi đất, cỏ dại, và nắng mai cứ tràn ngập vào phổi, không hấp dẫn gì mấy, nhưng lại tươi khỏe vô cùng. Định bụng có tí hương thảo mộc cuộn và thả khói nữa thì mới đúng bài biết bao, cái cảnh làm nó nhớ những anh lơ xe, bác tài mà nó bắt gặp được trên đường đi học hồi còn bé, những chuyến xe đêm sài gòn - đà lạt, dừng đâu đó dọc đường, bác tài xuống xe, phểnh cái bụng bia tròn ùm ra, rít lấy rít để điếu thuốc, anh lơ xe thì ngồi chồm hổm đằng đuôi xe, vận mỗi cái áo thun cộc tay có cổ, đôi tổ ong xanh, vàng, hồng, rồi cũng lơ mơ nhìn vào màn khói, là sương hay hơi thuốc, thật chẳng còn gì quan trọng nữa.
Trong cái sớm tinh khôi, đâu ra mấy thằng chim sẻ cứ toang hoang cái mồm: "Chíp!!! Chíp!!! Chíp!!!". Khác hẳn với cách mà lũ chim vẫn ríu ra ríu rít trong sớm mai, con này mắc cái chứng gì cơ chứ, mới sớm mà gia đình đã xào xáo rồi chăng. Thôi kệ, nó kêu vậy, cái độ tĩnh mịch cũng bớt miên man được phần nào. Cảnh vui, nắng vui, tót lên cả những ngọn trà xanh, trên cành hoa quạt giấy, trong cái không khí hân hoan của buổi sáng, nó chợt nghĩ: "Người buồn cảnh có vui đâu bao giờ". Bậy, cảnh vui thì cảnh cứ vui chứ, cái lẽ tự nhiên thì cứ theo tự nhiên mà vận, chứ đâu tự nhiên nào nhòm ngó tâm trạng nó mà chiều cho được, khéo người ta tức cảnh sinh tình mới nói thế, một sự trùng hợp trong vô vàn những cơ may có thể xảy ra trong đời, ấy vậy mà khối người tin răm rắp. Có lẽ người ta không thích cái cảm giác, bản thân thì ủ dột, mà cảnh trí lại cứ nhơn nhơn thế kia, họ muốn mọi thứ phải hợp lý với tâm trạng, đâm ra họ tìm cách đồng hóa luôn cái cảnh bày ra trước mắt, ấy thì lại chiến tranh tư tưởng sao, dại quá, dại quá. Ngoài trời đang vui, nhộn nhịp không chê vào đâu được, thi thoảng nó lại để mình hòa nhập vào cái sự hào hứng ấy một chút, rồi thì cũng không đợi ai réo, nó chậm rãi trượt về với cái thế giới tồn đọng của mình, thi thoảng ham vui, lại lân la chuyển kênh.
Mũi nó rít lại, hai cánh mũi mấp máy, buốt một cơn, hắt hơi. Phần ba cuộc đời rồi mà nó vẫn cứ nhảy mũi vài cái với tiết trời sớm như thế, chắc thói quen này sớm trở thành kinh niên thôi, mà nó cũng đã thâm căn lắm rồi chứ có phải mới chớm đâu. Trãi mình bên những vệt nắng sớm, một nửa của nó dần ấm áp, mặc cho nửa còn lại càng trở nên lạnh buốt hơn, nhưng đành chịu vậy, dẫu thế nào thì nó cũng không thể nào tận hưởng hết trọn vẹn cái sự ban phát này được. Nắng ghé vào tận nơi nó ngồi viết, mơn trớn trên da thịt, nó thấy rõ từng vết sần sùi trên da, những cọng lông như hóa thành cước bạc dưới ánh nắng. Nó mở hai bàn tay, lật đi lật lại, ngón tay hồng càng thêm hồng, làn da cháy sạm càng thêm sạm cháy, vậy là đủ rồi.
Biết bao nhiêu ngôi nhà, đây là nơi đầu tiên nó có thể đón được bình minh. Những nơi khác, nó chỉ quen làm bạn với ánh tà dương rực rỡ trước khi mọi thứ rơi vào cái hố sâu không đáy của màn đêm, trước khi ánh đèn đường từ từ rọi sáng, để cứu rỗi nó quay về lại với thực tại. Nhưng ở đây, có nắng, có mặt trời lên, có chim hót, mọi thứ đều sống động hơn biết chừng nào trước khi cái bóng tối ụp xuống và ngốn nghiến nó. Một bên đùi còn ấm, giống như có con vật nào đó mềm mịn, hôi hổi, đang nằm cuộn tròn nơi đó mà ngủ vậy, đúng là cái buổi sớm, coi vậy mà cũng biết nịnh nọt và tranh thủ ghê.
Một ngày nó thực sự sống vài tiếng ngắn ngủi, bình minh hào phóng cho nó thêm chút gia vị, như bát mì có thêm quả trứng chần, ít thịt bò trụng và vài cọng hành ngò, cũng tươm tất lắm rồi. Sau buổi sáng, khi nắng đã rút khỏi ngôi nhà và chuyển sang bầu bạn với đám cây ngoài hiên, mọi thứ sẽ trở lại như cũ, nó cũng trở về lại với những gì còn đó, chỉ mong hết ngày, để có thể hẹn hò một bình minh nữa lại lên...
Tái bút: Đã cuối tháng 9, nhanh thật. Ngày đằng đẵng, mà tháng năm thì cứ như ngựa hoang trên đồi. Chẳng mấy chốc thấy mình lại chênh vênh...
Nó vừa sắm thêm được mấy đôi dép đi trong nhà, dép nhẹ, êm và đi ấm chân hơn nhiều, hẳn là một thay đổi lớn...