Ngày Bình Yên

Ngày Bình Yên Home away from home 💛

17/10/2025

Nó vẫn muốn giữ mọi thứ cho riêng mình, lâu thêm chút nữa, hẳn là vẫn chưa thể mời bạn ghé thăm nhà… Thư thư bạn nhé! 🌸


𝐒𝐚𝐮 𝐜𝐨̛𝐧 𝐦𝐮̛𝐚...Sớm ra, còn lờ mờ trong cơn buồn ngủ, nó toang thấy bầu trời đổ cam, cái màu cam chỉ ánh qua ô cửa sổ, c...
30/09/2025

𝐒𝐚𝐮 𝐜𝐨̛𝐧 𝐦𝐮̛𝐚...

Sớm ra, còn lờ mờ trong cơn buồn ngủ, nó toang thấy bầu trời đổ cam, cái màu cam chỉ ánh qua ô cửa sổ, chẳng khác gì màu chiều rực rỡ những ngày ảm đạm nhất đời. Và dĩ nhiên là không thể thắng nổi mãnh lực của sự buồn ngủ, nó lại miên man một lúc nữa, cho đến khi những tia nắng, rón rén vào trong phòng, khẽ gọi nó thức dậy.

Hôm nay trời nắng lại rồi, nó đánh thượt rồi nhìn ra cửa. Ô cửa không rèm, những tấm kính đã rõ vằn vện vì bụi, hơi nước, và vô số thứ khác mà nó không biết cách liệt kê, nhưng tựu chung lại, mưa gió đã làm nhòe những ô cửa, và để lại tàn dư sau cuộc viếng thăm dài ngày.

Đun cái ấm nước, nó pha chút cà phê, mở toang cửa, chẳng có cái lạnh nào ùa vào như văn chương người ta thường viết, vì ngoài trời và trong nhà, lạnh như nhau, và lòng nó, cũng nhập bọn cho đỡ neo đơn. Hít thở trong phòng, so với bước ra ngoài, lại là hai cảm giác thật khác biệt, từng hơi thở mang sương sớm, hơi đất, cỏ dại, và nắng mai cứ tràn ngập vào phổi, không hấp dẫn gì mấy, nhưng lại tươi khỏe vô cùng. Định bụng có tí hương thảo mộc cuộn và thả khói nữa thì mới đúng bài biết bao, cái cảnh làm nó nhớ những anh lơ xe, bác tài mà nó bắt gặp được trên đường đi học hồi còn bé, những chuyến xe đêm sài gòn - đà lạt, dừng đâu đó dọc đường, bác tài xuống xe, phểnh cái bụng bia tròn ùm ra, rít lấy rít để điếu thuốc, anh lơ xe thì ngồi chồm hổm đằng đuôi xe, vận mỗi cái áo thun cộc tay có cổ, đôi tổ ong xanh, vàng, hồng, rồi cũng lơ mơ nhìn vào màn khói, là sương hay hơi thuốc, thật chẳng còn gì quan trọng nữa.

Trong cái sớm tinh khôi, đâu ra mấy thằng chim sẻ cứ toang hoang cái mồm: "Chíp!!! Chíp!!! Chíp!!!". Khác hẳn với cách mà lũ chim vẫn ríu ra ríu rít trong sớm mai, con này mắc cái chứng gì cơ chứ, mới sớm mà gia đình đã xào xáo rồi chăng. Thôi kệ, nó kêu vậy, cái độ tĩnh mịch cũng bớt miên man được phần nào. Cảnh vui, nắng vui, tót lên cả những ngọn trà xanh, trên cành hoa quạt giấy, trong cái không khí hân hoan của buổi sáng, nó chợt nghĩ: "Người buồn cảnh có vui đâu bao giờ". Bậy, cảnh vui thì cảnh cứ vui chứ, cái lẽ tự nhiên thì cứ theo tự nhiên mà vận, chứ đâu tự nhiên nào nhòm ngó tâm trạng nó mà chiều cho được, khéo người ta tức cảnh sinh tình mới nói thế, một sự trùng hợp trong vô vàn những cơ may có thể xảy ra trong đời, ấy vậy mà khối người tin răm rắp. Có lẽ người ta không thích cái cảm giác, bản thân thì ủ dột, mà cảnh trí lại cứ nhơn nhơn thế kia, họ muốn mọi thứ phải hợp lý với tâm trạng, đâm ra họ tìm cách đồng hóa luôn cái cảnh bày ra trước mắt, ấy thì lại chiến tranh tư tưởng sao, dại quá, dại quá. Ngoài trời đang vui, nhộn nhịp không chê vào đâu được, thi thoảng nó lại để mình hòa nhập vào cái sự hào hứng ấy một chút, rồi thì cũng không đợi ai réo, nó chậm rãi trượt về với cái thế giới tồn đọng của mình, thi thoảng ham vui, lại lân la chuyển kênh.

Mũi nó rít lại, hai cánh mũi mấp máy, buốt một cơn, hắt hơi. Phần ba cuộc đời rồi mà nó vẫn cứ nhảy mũi vài cái với tiết trời sớm như thế, chắc thói quen này sớm trở thành kinh niên thôi, mà nó cũng đã thâm căn lắm rồi chứ có phải mới chớm đâu. Trãi mình bên những vệt nắng sớm, một nửa của nó dần ấm áp, mặc cho nửa còn lại càng trở nên lạnh buốt hơn, nhưng đành chịu vậy, dẫu thế nào thì nó cũng không thể nào tận hưởng hết trọn vẹn cái sự ban phát này được. Nắng ghé vào tận nơi nó ngồi viết, mơn trớn trên da thịt, nó thấy rõ từng vết sần sùi trên da, những cọng lông như hóa thành cước bạc dưới ánh nắng. Nó mở hai bàn tay, lật đi lật lại, ngón tay hồng càng thêm hồng, làn da cháy sạm càng thêm sạm cháy, vậy là đủ rồi.

Biết bao nhiêu ngôi nhà, đây là nơi đầu tiên nó có thể đón được bình minh. Những nơi khác, nó chỉ quen làm bạn với ánh tà dương rực rỡ trước khi mọi thứ rơi vào cái hố sâu không đáy của màn đêm, trước khi ánh đèn đường từ từ rọi sáng, để cứu rỗi nó quay về lại với thực tại. Nhưng ở đây, có nắng, có mặt trời lên, có chim hót, mọi thứ đều sống động hơn biết chừng nào trước khi cái bóng tối ụp xuống và ngốn nghiến nó. Một bên đùi còn ấm, giống như có con vật nào đó mềm mịn, hôi hổi, đang nằm cuộn tròn nơi đó mà ngủ vậy, đúng là cái buổi sớm, coi vậy mà cũng biết nịnh nọt và tranh thủ ghê.

Một ngày nó thực sự sống vài tiếng ngắn ngủi, bình minh hào phóng cho nó thêm chút gia vị, như bát mì có thêm quả trứng chần, ít thịt bò trụng và vài cọng hành ngò, cũng tươm tất lắm rồi. Sau buổi sáng, khi nắng đã rút khỏi ngôi nhà và chuyển sang bầu bạn với đám cây ngoài hiên, mọi thứ sẽ trở lại như cũ, nó cũng trở về lại với những gì còn đó, chỉ mong hết ngày, để có thể hẹn hò một bình minh nữa lại lên...

Tái bút: Đã cuối tháng 9, nhanh thật. Ngày đằng đẵng, mà tháng năm thì cứ như ngựa hoang trên đồi. Chẳng mấy chốc thấy mình lại chênh vênh...

Nó vừa sắm thêm được mấy đôi dép đi trong nhà, dép nhẹ, êm và đi ấm chân hơn nhiều, hẳn là một thay đổi lớn...

𝐍𝐡𝐮̛̃𝐧𝐠 𝐥𝐚́ 𝐭𝐡𝐮̛...Cuối thư cô ấy viết cho Toru: "Bầy chim với lũ thỏ đều ổn cả. Tạm biệt."Nó chẳng biết được thời buổi ...
26/09/2025

𝐍𝐡𝐮̛̃𝐧𝐠 𝐥𝐚́ 𝐭𝐡𝐮̛...

Cuối thư cô ấy viết cho Toru: "Bầy chim với lũ thỏ đều ổn cả. Tạm biệt."

Nó chẳng biết được thời buổi này, người ta còn thư từ với nhau như thế không, hay vì mọi thứ trong cuộc sống bắt đầu hướng đến cái "tiện lợi" nhiều quá, người ta còn chẳng buồn viết thư làm gì cho phí thời giờ. Ứng dụng nhắn tin, gọi điện thấy mặt mũi nhau trong tức khắc, coi bộ, dễ dàng quá kia mà.

Cái dòng thư ấy tới từ đâu, hẳn bạn có thể đoán được, hoặc không, hoặc là bạn sẽ ngờ ngợ rằng đã biết nó ở đâu rồi và hì hục tìm nó bằng mọi giá để rồi: À, thì ra...

Nó chẳng có ý gì làm người khác tò mò về cái đoạn trích bé xíu và vô nghĩa kia, trái lại với nó, rất nhiều ý nghĩa. Nó thường lơ đãng nghĩ đến việc sẽ nói chuyện với một ai đó bằng cách viết thư, là thư tay, dán tem, bỏ vào hòm thư và chờ thư phản hồi, dù cho người nhận ở ngay trong thành phố với nó. Nó còn tưởng tượng cái cảnh mà cứ ủ mãi một lá thư chẳng dám gửi, không phải vì sợ những gì nó viết, mà cái nó sợ là sẽ chẳng có một thư phản hồi nào cả, nó sợ cảm giác chờ đợi, đầy hi vọng do trí tưởng tượng bồi đắp, nhưng cũng không thiếu những niềm vô vọng. Nghĩ tới chuyện ở gần nhau mà gửi thư, chẳng khác nào cái trò chơi ngây ngô của cu Mùi và đám bạn trong truyện ngắn của bác Ánh, một đám nhí nhố chơi chung với nhau, học cùng nhau, ở cùng một thị trấn, và gửi thư cho nhau rất bài bản với nội dung ngắn cụt, khiến cho các ông bố bà mẹ phải ngao ngán thở dài. Với bọn trẻ, thế là vui lắm, với nó, ấy mới thật là vui.

Nó cũng có những bức thư như thế, lạ thay, những bức thư dưới dạng SMS. Mặc dù là những con chữ được bấm lạch cạch qua một lớp kính cường lực, nhưng cảm giác chẳng khác gì một bức thư tay, vì nó cũng hồi hộp thấp thỏm khi gửi, và cũng mòn mỏi chờ thư SMS hồi âm. Quả là cái diệu dụng hiện đại hóa, người ta có thể đi vòng vo nữa vời mà vẫn có thể đến đích, không nhanh như tin nhắn qua ứng dụng, nhưng cũng không ề à như thư viết tay. Nhưng quan điểm của nó vẫn sẽ phải ngồi xuống, soạn tập vở và bắt đầu mài bút trên những trang giấy trắng, coi bộ mới thỏa lòng cho được.

Thật ngớ ngẩn khi một câu văn không đầu đuôi như thế lại làm nó nghĩ nhiều và vui nhiều. Một tin nhắn, bạn có thể ngay lập tức gửi đi hoặc nắm bắt một cái gì đó tức thời: thông tin, cảm xúc, trạng thái, tình trạng sức khỏe... Điều mà một lá thư làm được, theo quan điểm của nó, đó là "độ trễ" và "độ nén", cả cho người gửi lẫn người nhận. Nếu bạn vừa được trúng tuyển một công việc mới, bạn có thể nhắn tin báo ngay cho đứa bạn thân, hoặc gọi liền về khoe với bố mẹ, nhưng nếu viết thư, đôi khi một tuần sau người ấy mới biết rằng bạn đã có công việc mới, họ sẽ vui với niềm vui của bạn cách đây 7 ngày và tưởng tượng đến những viễn cảnh mà bạn đã nghĩ đến cách đây cũng 7 ngày, còn bạn trong 7 ngày đó, có thể bạn đã vô tình bị điều phối một chức vụ mà bạn không thấy thoải mái, hay đang được xếp làm việc chung với một nhóm những cộng sự vui vẻ, thậm chí, bạn hoàn toàn có thể đang ngồi phỏng vấn ở một công ty khác cho một việc làm khác, trước khi lại biên lá thư tiếp theo để nói với những người ở xa về điều này.

Tới đây, nó cũng chẳng thể viết gì thêm được nữa, vì những ý nghĩ đã choáng ngợp hết mọi từ ngữ, khả năng diễn đạt của nó đành bất lực với cái ý đích xác nó muốn. Nếu có thể, bạn hãy viết thư đi, một bức thư cho một ai đó, thân thương, quan trọng với bạn. Thư từ nó bắt con người ta phải chậm lại, mặc kệ cái tính tình nôn nóng, những lá thư cứ nhấn nhá đi lại theo cách của chúng, nếu nó đến là nó đến, nếu nó chưa là nó chưa, bạn cũng chẳng thể làm gì hơn được. Nhưng rồi, có khi bạn sẽ cảm nhận được điều mà cái đứa đang đốt thời gian của bạn nãy giờ, cũng đang cảm nhận và bất giác mỉm cười: "Cây thịt bò đã ra được một lá mới."

Tái bút: Hồi chiều đang loay hoay thì fanpage tự nhiên bị đăng xuất và bắt xác thực gì đó, rồi thì trang bị vô hiệu hoá tự động, nó đăng nhập được rồi thì không còn thấy trang nữa, tưởng là mất rồi chứ, cũng may là kích hoạt và dùng tiếp được, nếu không thì hẳn là nó sẽ tạo lại trang mới, và…bạn cũng có thể sẽ phải viết thư để hẹn đến chơi nhà. 😅

Đà Lạt đêm nay lạnh buốt, chăn ấm, ngủ ngon...!




Nguồn: ảnh

𝐍𝐡𝐮̛ 𝐧𝐠𝐚̀𝐲 𝐦𝐮̛𝐚...Trời mưa không ngớt, đã hai ngày rồi, bầu trời lúc nào cũng xám xịt.Từ nhà, nó nhìn sang bên kia đồi, ...
23/09/2025

𝐍𝐡𝐮̛ 𝐧𝐠𝐚̀𝐲 𝐦𝐮̛𝐚...

Trời mưa không ngớt, đã hai ngày rồi, bầu trời lúc nào cũng xám xịt.

Từ nhà, nó nhìn sang bên kia đồi, khung cảnh được chia ra làm hai nữa, phần dưới xanh thẩm và lác đác vài mãng cam đỏ lem nhem, nữa trên, xám xịt. Ấy là nó đang nói về đồi thông và bầu trời nó mới vừa làm quen được vài hôm, trông không được phong độ cho lắm. Nó đã quen vẽ bầu trời xanh, bãi biển xanh, tách biệt với bờ cát vàng ươm thoải thoải trong các bài tập mỹ thuật hồi tiểu học, đến mức nó phát chán vì khả năng hội họa của mình. Tuy vậy, nhìn khung cảnh ảm đạm của hôm nay, nó lại nhớ về những bức tranh đáng chán ngày trước, với một chút tươi vui và ấm áp.

Từ nhà, nó có thể thấp được cáp treo. Sáng ra, nó đứng ngó nghiên ngoài cửa và đón được chiếc ca-bin đầu tiên bắt đầu làm nhiệm vụ trong ngày, lòng tự nhủ: ai mà lại đi cáp treo sớm như thế này chứ! Mà thôi kệ, có những cái ngoại lệ mà hẳn ai đã dành cả thanh xuân vun vén những đồng lương của mình, mỗi khi có dịp đi du lịch, ắt hẳn sẽ bất chấp làm, giả dụ như thức dậy lúc 3 giờ sáng để ra khỏi nhà lúc 4 giờ và săn mây lúc 5 giờ, hay đi uống cà phê bệt lúc 5 giờ sáng để rồi rét run và trở về phòng ngủ đến trưa lơ trưa lắc, ngồi xếp hàng dài hàng lâu ơi là lâu để được vào ăn bánh căn, hay mua được mấy cái bánh su kem... Kệ, cực một tí, mà nó có trải nghiệm là vui rồi. Không giống như cái đứa đang ngồi viết huyên thuyên này, nó chẳng có được mấy là trải nghiệm như vậy, nó ít đi đâu xa ngoài việc quanh quẩn trong cái thành phố nhỏ của mình, cho đến sáng hôm nay.

Vòng vo thì nó quay lại chuyện cáp treo, chẳng bao lâu sau khi chiếc ca-bin đầu tiên khởi hành, thì chiếc thứ hai, thứ ba, thứ tư... và thứ mấy nó đã quên đếm, cũng rục rịch theo sau. Trời lạnh đến rúm người, vậy mà mấy chiếc ca-bin này lại hăm hở qua chừng, chúng cứ phăng phăng trên những sợi cáp dày cộm, được người ta khéo léo bện thế nào mà có thể vắt vẻo qua những cái trụ lớn trông như tháp truyền hình, không bị chùn xuống đất, lại còn chở được bao nhiêu là người. Các ca-bin đều đặn nối nhau, chiếc này xuất hiện, rồi một lúc chiếc tiếp theo xuất hiện, một chiếc khuất vào lùm cây, rồi chốc nữa chiếc tiếp theo cũng lẫn mất ở nơi tương tự, cái cảnh tượng giống mấy chú lùn nối đuôi nhau đi vào hẩm mỏ vào việc vậy, hiện ra dần, rồi khuất bóng dần.

Ủa, mà đâu ra khách đi cáp treo nhiều vậy, trời còn đang mưa gió nữa. Hóa ra chỉ là những chiếc ca-bin trống, đi điểm danh để chấm công thôi. Ngộ nỗi, chúng cứ trượt và cách nhau một khoảng, trông có vẻ đều tăm tắp, hay là lấy thước đo thử - nó lấy làm lạ. Rồi nó hăm hở vào lấy cây thước kẻ bằng nhựa, áp lên mặt cửa kính để ổn định tầm ngắm, mắt phải nó nheo lại, mát trái mở to, dí sát vào kính, không khác gì mấy tay bắn tỉa trong phim hành động khi đã phát hiện được mục tiêu. Nhưng gã bắn tỉa thì có mục tiêu là con người, và thường chỉ cần hạ một mục tiêu thôi, nhưng nó có tận hai mục tiêu đang di động lận, và chẳng có người nào cả. Xét về độ khó thì có lẽ, nhiệm vụ của nó khó hơn nhiều, vả lại còn chẳng có được một khoảng tiền thưởng kết xù nào dù nó có hoàn thành nhiệm vụ ngớ ngẩn này hay không.

Nó nhắm một ca-bin vào vạch số 0 trên thước, rồi nhanh chóng đảo mắt sang ca-bin còn lại để xem nó đang ở số mấy, rồi ngay lập tức đảo về vạch 0 để coi cái ca-bin kia có bị lệch đi nhiều không, sau đó mau mắn di cây thước sang một bên để theo kịp cái ca-bin làm mốc ban đầu. Nó cứ lặp đi lặp lại như vậy, mắt đảo trái đảo phải không ngừng, riết nó muốn chóng cả mặt. Được độ chục lần như vậy, nó nhắm nhắm hai ca-bin cách nhau khoảng 4.5 cm. Giờ thì nó khoanh vùng 4.5 cm này và áp vào những cặp ca-bin tiếp theo đang di chuyển, hay nhỉ, đều là 4.5 cm. Nó thầm mừng rỡ, vậy ra người ta sắp xếp cho những ca-bin của cáp treo chạy cách nhau một khoảng bằng nhau, và con số đó là 4.5 cm, thế là sẽ có chuyện để kể với các bạn giả như các bạn có ghé nhà chơi vài hôm. Thậm chí, nó còn có thể cho bạn cùng trải nghiệm việc đo khoảng cách giữa mấy cái ca-bin hòng gi.ết thời gian, nếu bạn không có gì để làm. Hơn nữa, đây có thể là một phát kiến mới mẻ (đối với nó), có thể dùng làm câu đố với bọn con nít cũng không chừng, bọn nó sẽ há hốc mồm khi biết rằng các ca-bin được bố trí trượt cách đều nhau một khoảng bằng 4.5 cm, nghe như một định lý toán học trong sách giao khoa ấy nhỉ.

Thế là nó hí hoáy ngồi ghi lại trải nghiệm tuyệt vời này vào một buổi sáng tưởng chừng như buồn tẻ của mình. Thoáng nó lại ngước nhìn ra ngoài cửa, xa xa, những chiếc ca-bin vẫn đang trượt dài và cách...

Khoang! Mọi thứ đột nhiên dừng bặt, khu du lịch cáp treo tạm ngưng hoạt động chăng, hay là mất điện, hay là mấy chiếc ca-bin dừng lại ăn sáng trước khi vô ca chính thức. Nhưng mà sao lạ quá, khoảng cách bấy giờ trông có vẻ hẹp hơn hồi nãy, ý là mấy cái ca-bin hình như xích lại gần nhau hơn, nhưng đã dừng lại cả rồi. Được dịp, nó lại lấy thước ra đo thêm lần nữa, chúng không di chuyển, lần này sẽ dễ hơn rất nhiều.

Để xem nào: 3.5 cm, 4 cm, 5.5 cm... Ôi.


𝐂𝐮𝐨̂́𝐢 𝐭𝐮𝐚̂̀𝐧.Mở toang cửa sổ, nhưng nắng vẫn lấy làm khách sáo lắm, nên chỉ rụt rè dừng ở trước mấy bậc tam cấp thôi, n...
21/09/2025

𝐂𝐮𝐨̂́𝐢 𝐭𝐮𝐚̂̀𝐧.

Mở toang cửa sổ, nhưng nắng vẫn lấy làm khách sáo lắm, nên chỉ rụt rè dừng ở trước mấy bậc tam cấp thôi, nhưng như vậy nó cũng ưng lắm rồi.

Nó nhớ hồi còn bé, cứ sáng chủ nhật, cái xóm nhỏ nơi nó sống sẽ thấp thoáng vài bộ đồ siêu nhân vàng, xanh, đỏ, đầu thì bù xù bết bác, tay dụi mắt, còn miệng thì ngoác ra như cá mắc cạn. Ấy là bọn con nít bằng tuổi với nó, chẳng hiểu xui khiến thế nào, cuối tuần là để ngủ nướng, tụi cò con này lại dậy sớm quá chừng, rồi chẳng bảo nhau, cứ ngồi tụ thành một đám trước thềm nhà ai đó, thơ thẩn, vò đầu vò cổ, xoa tay xoa chân, ngáp ngắn ngáp dài.

Cái bộ tịch đó trông như mấy đứa nghiện, nhưng nào có, một buổi sáng uể oải sau một tuần làm việc không mấy cật lực với trường lớp, thầy cô, và cả phụ huynh nữa, nên bọn nhỏ trông ra thế. Đứa nào đến sau, thì y như rằng sẽ trông thấy cảnh tượng này, chẳng nói chẳng rằng với nhau lời nào, cứ ngồi đó, phơi nắng, gãi gãi, rồi ề à với nhau cái ngôn ngữ mà từ thời ăn lông ở lỗ người ta vẫn còn chuộng lắm.

Chốc chốc lại có đứa nghiêng đầu nhìn lên mặt trời, nheo mắt, cố giữ thật lâu, mặc dù còn ngái ngủ, nhưng vô thức nó đã muốn chơi trò đấu mắt với cả một vị thần, chỉ cần nó có thể nhìn lâu hơn hai ba giây một chút, chắc hẳn nó sẽ được thừa nhận là người chiến thắng, và hiển nhiên, sau mỗi trận giao đấu như vậy, chưa đầy một giây, loài người sẽ ngay lập tức bụm mặt, cúi đầu và xuýt xoa đôi mắt của mình và miệng không ngừng hít hà.

Bọn chim sẻ làm việc rất năng suất, chúng ới nhau từ sớm, cứ lót tót giữa con đường nhỏ trong xóm. Chúng ăn cái gì không biết, lắm lúc nó rất thắc mắc, vì nó chẳng thấy con sâu, con bọ nào lảng vảng quanh đây cả, mà thậm chí cũng có hạt kê hạt thóc nào. À, nếu hôm nào là rằm, ắt hẳn sáng hôm sau mặt đường sẽ đầy những gạo, muối và cháo loãng, thì bọn chim tụ lại còn đông hơn, tha hồ mà chén.

Nó thích ngồi bất động, chờ bọn chim sẻ tới gần, không phải để bắt lấy một con về làm của, mà nó chỉ muốn trở nên thật lành trong mắt bọn lông vũ kia, như mấy cái cây cổ thụ biết nói trong mấy bộ phim hoạt hình nó thường xem, là nhà của biết bao nhiêu loài trong rừng xanh. Mặc cho ánh nắng sớm càng ngày càng gay gắt, nó vẫn ráng ngồi đó, thậm chí còn hắn lại không dám thở là mấy. Thế rồi một đứa bạn tai ác nào đó, vì đã chợt tỉnh ngủ chăng, lại lia một hòn vụn bê tông vào giữa bầy, làm lũ chim sẽ tan tác. Nó thở dài, nhìn bọn chim nhốn nháo, con thì yếu vía bay mất, con thì lì lợm hơn chỉ nhảy ra cách đó vài gang, rồi lại xúm xích nhảy vào ăn tiếp. Nó lấy tay ốp vào gáy, vào mặt và vào đôi vài đang nóng rát vì phơi nắng, ngáp cú chót rõ to, rồi thẩn thờ ngồi dậy và đi vào nhà.

Buổi sớm hồi bé nó chán ngát thế, mà giờ nghĩ lại, nó thấy yên bình đến ngây người. Từ lúc nó cảm nhận được việc bản thân bắt đầu lớn, nó không có buổi sáng nào như vậy cả, ngồi yên được năm mười phút, nó sẽ lại cảm thấy tội lỗi, ôi sao có biết bao nhiêu việc cần lo, bao nhiêu thứ cần làm, mà lại cả gan cho mình cái quyền ngồi vô tư lự như thế chứ. Ấy vậy mà cuối cùng, nó lo cho lắm, làm cho siêng, rồi rốt cuộc nó cũng chẳng có gì, rốt cuộc, nó lại thơ thẩn ngồi, và muốn một chút bình yên.

𝐶𝑜́ 𝑐𝑜𝑛 𝑠𝑒 𝑠𝑒̉
𝑀𝑜̂̉ 𝑡ℎ𝑜́𝑐 𝑎̆𝑛 𝑚𝑒̀
𝑁𝑔𝑜́ 𝑛𝑔ℎ𝑖𝑒̂𝑛𝑔 𝑏𝑜̣𝑛 𝑡𝑟𝑒̉
𝑃ℎ𝑜̛𝑖 𝑛𝑎̆́𝑛𝑔 𝑛𝑔𝑜𝑎̀𝑖 ℎ𝑒̀.

Tái bút: nhà đã có được một cái giường và một cái nệm, vẫn chưa có gì cả, nó mệt mỏi với cái khả năng bày trí của mình, nó ít tạo ra cái gì mới, chỉ coi được trong việc bảo tồn những gì đẹp đẽ sẵn có mà thôi...😞

Từ lúc nó đặt bút viết những dòng nhật ký đầu tiên trong quyển sổ mới tinh ấy, vừa tròn một năm, cho đến khi tớ vô tình ...
08/09/2025

Từ lúc nó đặt bút viết những dòng nhật ký đầu tiên trong quyển sổ mới tinh ấy, vừa tròn một năm, cho đến khi tớ vô tình mở ra xem lại.
365 ngày đã trôi qua rồi còn gì.

Hôm ấy, hẳn là ngày vui với đứa trẻ đó, nó có vẻ tíu tít, hớn hở lắm. Nó có một ngày chắc là rất năng suất với công việc, vả lại còn thu hái được nhiều thứ hay ho. Nó còn tự tin tuyên bố rằng đã giải thích được nguyên do của những may mắn đến với cuộc sống, thậm chí còn biết cách kéo dài suối nguồn may mắn đó nữa cơ.

Tớ đọc mấy dòng viết khá cẩn thận mà lại thấy vui lây (mong rằng điều này không phải là quá ái kỷ), để rồi cũng thầm biết rằng những ngày giông gió trước và sau hôm đó, hẳn nó sẽ hiểu rằng để có được một ngày thật sự vui, nó đã phải trải qua những ngày như thế nào.

Cách đây một năm, nó viết rằng sáng ra muốn thưởng cho mình một ly cà phê ngon hơn mọi ngày, nhưng đắn đo một lúc rồi thôi (hẳn là trúng mánh và có tạt ngang một quán cà phê nào đó mà nghe mùi, không kìm lòng nổi rồi). Dù rằng suốt thời gian dài đó, nó chỉ biết làm bạn với cà phê hòa tan vị chán ngắt, nhưng nghĩ tới nghĩ lui, nó quyết định sẽ không mua cà phê ngoài để uống.

Chẳng hiểu sao, sáng nay tớ vừa pha cho mình một ly cà phê thực sự rất ngon, ngon đến nỗi tớ phải tự nhủ trong lòng rằng: thực sự quá lâu rồi..!

Và cũng thật là ngộ, người ta lại dùng một thứ mới tinh để lưu giữ lại những điều cũ kỹ, rồi chợt vô tình xem lại những điều cũ kỹ, mà lại thấy tươi mới trong lòng...

Tái bút: Ngày bình yên mà content ngộ ha!

Tớ cũng chẳng biết thế nào.. Với tớ, chỉ mong các bạn đến nhà, sẽ gặp một người lạ mặt, mà thông qua những gì họ viết - bạn đọc, bạn cảm thấy thân quen, hay chí ít cũng không quá bỡ ngỡ. À mà, nhà vẫn chưa đón khách lại, các bạn cứ thư thả nha.

"Chỉ cần luôn hướng về tâm, con lắc ắt sẽ có lúc dừng lại"...Tớ cũng chẳng biết có ai nói về điều này chưa, mà thôi cũng...
16/08/2025

"Chỉ cần luôn hướng về tâm, con lắc ắt sẽ có lúc dừng lại"...

Tớ cũng chẳng biết có ai nói về điều này chưa, mà thôi cũng kệ đi, nó chỉ là một hình ảnh thoáng hiện trong lúc tớ ngồi loay hoay viết vài dòng vào nhật ký của mình (một thứ nhật ký mà chỉ viết một lần duy nhất, rồi mãi không bao giờ đọc lại được - vì viết rất xấu).

Tớ vừa nói gì nhỉ? - À, con lắc!

Tớ cũng chẳng biết diễn bày thế nào, nhưng con lắc trên cái đồng hồ nhà tớ sẽ dừng lại: nếu đồng hồ hết pin, hoặc nếu đừng đưa nó rời xa vị trí "yên ổn" của nó.

Cuộc sống - mọi thứ diễn ra bên trong và bên ngoài, mỗi ngày, đều hệt như một, không, là vô số con lắc đang đung đưa loạn xạ với những góc độ khác nhau so với vị trí mà nó đừng yên, đúng nhỉ? Và nếu dành cả ngày, cả năm, hay cả đời mà dõi theo chúng, thì thật là mệt mỏi, quá sức, quá sức mệt mỏi...

Lúc bấy giờ, chỉ mong ngay lập tức, hãy dừng lại hết đi, đừng đong đưa nữa!!! Và lúc tất cả đều tắt ngấm, thì...

Bình yên - và muốn được yên, coi bộ cũng mong manh quá.

P.s: Đà Lạt đêm nay mưa thật muộn, mà cũng thật lâu, tình quá nhỉ...

Cứ đi mãi trên những con đường thênh thang, lâu dần bạn quên mất lối nhỏ đưa ta về đến nhà...Một buổi sáng cuối tuần thậ...
08/08/2025

Cứ đi mãi trên những con đường thênh thang, lâu dần bạn quên mất lối nhỏ đưa ta về đến nhà...

Một buổi sáng cuối tuần thật ấm áp, thật dịu nhẹ, lâu lắm rồi tớ mới cảm nhận được một ngày nắng đẹp đến thế, cũng đã hơn nữa năm rồi, lần cuối cùng tớ dừng lại thật lâu, ngẩn ngơ nhìn mặt trời chiếu rọi bên kia mặt hồ Xuân Hương.

Một chút gió dịu nhẹ, bên góc bàn làm việc nhỏ, tớ lại lãng đãng nhớ về "ngày bình yên" của mình, không, là của chúng tớ chứ. Những ngày tớ đã dồn hết nhựa sống, đã vùng vẫy, cố gắng để khẳng định bản thân của mình trong đời này, muốn chinh phục nhiều thứ, che chở nhiều người, tạo nên nhiều giá trị thật to bự, để rồi đến cái tuổi cũng phần ba cuộc đời, tớ mới bật cười vì những ngày "huy hoàng" ấy của mình.

Cậu ấy bảo rằng mình còn thật là "non nớt" trong cuộc đời này, tớ yêu cái từ này vô cùng, từ mà vốn dĩ ai đó nói với mình cách đây chỉ chưa tròn 1 năm, thì tôi và bạn sẽ thành kẻ thù.

Cảm giác mỗi ngày, hay đôi khi một lúc nào đó trong ngày, bạn chợt nhận ra điều gì đó thật đời, thật thuận với cuộc sống này, bạn như được sinh ra lại một lần nữa - ngơ ngác, tinh khôi, trần truồng, nhưng tràn đầy nhựa sống.

Cái cảm giác bổng nhiên thấy mình bé lại, nhưng không mang theo những niềm tự ti, mà lại thật nhiều hồ hởi để bắt đầu cuộc sống mới với những lối nhỏ mới trong tâm hồn. Nói là mới, nhưng có lẽ những con đường mòn phủ đầy cây cỏ dại kia đã có từ bao giờ, có lẽ, mình đã lâu không ngó lại, đã lâu mình không nhớ, đã lâu thành ra mình quên mất có con đường mòn nhỏ, dẫn về một chốn thênh thang, tự do hơn...

Tại sao quên ư? Chỉ có bạn và đất trời biết được. Đã thấy đường rồi, mình tự tại mà bước đi...

Thời tiết Đà Lạt dạo này, chẳng khác nào mấy nàng mười tám đôi mươi, khi đầy nhiệt thành, lúc thì ẩm ương…Mưa cũng đã nh...
28/07/2025

Thời tiết Đà Lạt dạo này, chẳng khác nào mấy nàng mười tám đôi mươi, khi đầy nhiệt thành, lúc thì ẩm ương…

Mưa cũng đã nhiều ngày, chắc ai cũng sẽ nhớ những ngày nắng ấm tạnh ráo nhỉ.

Vốn là một đứa thích mưa, nhưng tớ cũng bắt đầu nhận ra mình cũng cần những tia nắng… Một thoáng nắng nhẹ ban chiều, làm cả người trở nên ấm áp trong một đỗi, thật là hạnh phúc biết bao, trước khi cơn mưa trở lại…

Lạ nhỉ, mình lưu luyến những tia nắng hiếm hoi trong những ngày u ám, nhưng rồi lại bỏ mặc những tia nắng ấy khi trời quang mây tạnh…

Pic: Một ngày trời trong trên đường về thị trấn cổ.

Bạn ơi, hỏi nhỏ...Thử ngồi nhớ lại xem, hôm nay bạn có được phút bình yên nào không?Từ khi thức dậy, lúc đang ngồi nhâm ...
18/06/2025

Bạn ơi, hỏi nhỏ...

Thử ngồi nhớ lại xem, hôm nay bạn có được phút bình yên nào không?
Từ khi thức dậy, lúc đang ngồi nhâm nhi ly cà phê trước giờ làm, lúc chợp mắt nghỉ trưa, hay lúc thẩn người chờ xe đón trong cơn mưa tầm tã của giờ tan ca... Hay là, ngay bây giờ?

Bầu trời lạ nhỉ...?Đôi lúc nó trông như một tuyệt tác từ bàn tay hoạ sĩ thiên tài hoạ nên,đôi lúc lại nguệch ngoạc như b...
16/06/2025

Bầu trời lạ nhỉ...?
Đôi lúc nó trông như một tuyệt tác từ bàn tay hoạ sĩ thiên tài hoạ nên,

đôi lúc lại nguệch ngoạc như bức vẽ của một đứa bé lên 3,

đôi lúc lại có những mảng xuất thần pha với những nét vụng về của một người vẽ tranh nghiệp dư.

Suy cho cùng, có lẽ bầu trời tự nó cũng chẳng bận tâm gì nhiều như cái cách mà tớ - hay các cậu - nghĩ về nó đâu.

Bầu trời cứ ở đó, cao vợi, và bao dung với tất cả suy tư của những đôi mắt ngước nhìn...

Ảnh: Bầu trời chiều Đà Lạt sau cơn mưa nặng hạt ☔

"Xin chào!Chào bạn...Hello...Có lạnh hong?"Mới đó mà đã gần 2 năm trôi qua, kể từ ngày chúng tớ đón những người bạn đầu ...
15/06/2025

"Xin chào!
Chào bạn...
Hello...
Có lạnh hong?"

Mới đó mà đã gần 2 năm trôi qua, kể từ ngày chúng tớ đón những người bạn đầu tiên đến với ngôi nhà nhỏ nhắn này.

Những ngày ấy toàn mưa, có khi thì chỉ thấy các bạn ở suốt trong nhà, có bạn thì cũng dầm mưa đi chơi về ướt sũng, nhưng về đến nhà là ấm áp liền phải hong.

Thời gian qua các bạn thế nào rồi, vẫn luôn bình an và vui tươi như ngày các bạn ghé thăm nhà chứ? Chúng tớ vẫn luôn mong điều đó đến với tất cả các bạn.

Nhiều bạn hỏi khi nào chúng tớ hoạt động lại?
Cũng không biết nữa, chúng tớ cần nhiều thời gian, và cũng sẽ chẳng hứa trước được điều gì. Và cũng rất mong các bạn thông cảm vì đã không nhận được phản hồi trong suốt thời gian qua.

Nhưng mà một ngày nào những tâm hồn bắt đầu yên ắng, chúng mình gặp lại nhau nhỉ? 🍀

Address

Nguyễn Trung Trực
Đà Lạt
670000

Telephone

+84942833490

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Ngày Bình Yên posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share