11/03/2023
Có đứa em rất thân thiết, từng hỏi tôi rằng: “làm sao có thể nhớ được nhiều đường ở Đà Lạt như vậy?”
Tôi chỉ cười trừ mà không biết nên trả lời thế nào. Mà, thật ra thì tôi cũng không có câu trả lời chính xác.
Tôi sinh ra ở Sài Gòn phồn hoa đô hội. Nhưng, tôi lớn lên và trưởng thành trên những cung đường ngoằn nghèo của quốc lộ hai mươi nối Sài Gòn với miền đất lạnh. Tuổi thơ tôi là những ngày rong ruổi ngược xuôi Sài Gòn - Đà Lạt trên những chiếc xe buýt hải âu trắng vàng đặc trưng do Liên Xô cũ sản xuất, hay sang trọng hơn là chiếc Karosa của Tiệp Khắc, những chiếc xe “huyền thoại” của thập niên 80 và 90.
Thời đó, đường sá còn nhỏ hẹp và đầy “ổ trâu, ổ gà”. Từ Sài Gòn khởi hành lúc bốn giờ sáng mà đến tận năm sáu giờ chiều mới đến được Đà Lạt. Đèo là một cái gì đó rất nguy hiểm và là nỗi sợ của nhiều người khi nghe nhắc tới. Tôi vẫn còn nhớ mãi lần kia, cả đoàn chúng tôi phải dừng ở đèo Bảo Lộc mấy tiếng đồng hồ vì đá lở chắn hết đường, tưởng như chúng tôi phải quay đầu về.
Hồi đó, tôi chỉ là một đứa nhỏ bảy tám tuổi. Nhưng tôi lại có sự háo hức lạ kỳ mỗi khi nhắc tới Đà Lạt. Đà Lạt trong ký ức tuổi thơ tôi là cái lạnh cắt da thịt “thở ra khói”; là những con đường đồi dốc quanh co đỏ lừ màu đất đỏ bazan; là những lần xe bị “lún bánh” do con đường sình lầy sau mưa; là những rừng thông bạt ngàn xanh mát; là những cơn gió thổi qua từng ngọn thông kẽ lá tạo nên những thanh âm của bản tình ca ngọt ngào đón chào du khách từ phương xa đến với xứ lạnh mộng mơ.
Đất nước phát triển. Đà Lạt chuyển mình theo đà phát triển của cả nước. Đường sá trải nhựa đẹp đẽ, nhà cửa dần mọc lên thay cho những đồi thông dần bị thu hẹp. Cái đặc trưng nhất của Đà Lạt cũng không còn khi những ngọn đèn xanh đỏ xuất hiện để giảm bớt tình trạng kẹt xe ở Đà Lạt. Rất rất nhiều thứ trong ký ức thuở nhỏ của tôi thật sự đã trở thành quá khứ. Thế nhưng, mỗi lần rảnh rỗi, hay gặp nhiều mệt mỏi trong cuộc sống, hay không vui cũng không buồn, hay chỉ đơn giản là lên kế hoạch để đi đâu đó, thì Đà Lạt xuất hiện đầu tiên và hiển nhiên trong đầu tôi mà tôi không cần phải suy nghĩ.
Tôi nhớ tất cả những ký ức với Đà Lạt, cả những con đường đầy kỷ niệm vui buồn. Có lẽ, Đà Lạt đã chiếm một vị trí quan trọng trong tôi, mà không có một điều gì có thể thay thế được. Và cũng có lẽ, đối với tôi, tình yêu vĩnh cửu là tình yêu Đà Lạt.
——-
Đà Lạt, trưa bình yên, 11 tháng 3 năm 2023.