07/08/2020
Nắng lên trong trẻo như tâm hồn của cô gái tuổi đôi mươi.
--- Tựa đề cho một dòng thư để lại ---
Đà Lạt tháng 8.
Ngày mình đến mưa còn lất phất bay, hay là màn sương còn chưa tan hết. Kéo lê chiếc vali nhỏ trên con dốc từng qua, những giọt nước còn long lanh trên những cành cây hồng đang trổ trái vào mùa lấp lánh lên khi tia nắng xuyên qua.
Lon ton là TiTi chạy ùa ra, kể cũng ngộ lần này không phải một đứa mà là cả 3 đứa lóc nhóc, sủa meo meo cưng lắm. Nhìn trên ban công thì chàng trai khoác chiếc áo da lông vẫn chào trong giọng ngáy ngủ " tôi biết đêm qua là đêm dài của TiBi". Khẽ bước vào ngồi lại rồi đi quanh một vòng, có lẽ mỗi lần tôi ghé qua là một lần thay đổi và thứ xinh xắn đáng iu hơn...
Vẫn như thường lệ, TiBi chuẩn bị một tách trà gừng ấm và bảo " đợi tẹo có bánh mì Tí Hon ăn nhé" cưng lắm mọi người ạ. Mùi bơ mè thơm nức khi bánh còn nóng giòn, thêm 2 chiếc khoanh trứng cùng hành tây và ớt chuông lớn, rắt thêm chút tiêu cho dậy mùi.
Buổi sáng nhẹ nhàng bên khung cửa sổ đầy nắng....
Gấp lại lá thơ cho những ngày sau cuối.
Tôi tìm được chút nắng trong những ngày mưa.
Cảm ơn bạn