18/06/2024
Lần cuối cùng bạn đặt chân lên đồi thông và ngắm hoàng hôn là khi nào?
Lần cuối bạn đi ngang qua một cánh rừng là khi nào?
Lần cuối bạn ước ao được đi xuyên qua các dãy rừng là khi nào?
Nếu bạn ở đồng bằng hay vùng biển thì câu này rất dễ trả lời.
Nếu bạn ở Đà Lạt và bạn có một kỉ niệm sâu sắc nào với núi rừng thì cũng dễ trả lời.
Câu hỏi là: bạn thích rừng hay biển. Và thật ra chúng ta nếu không vì kỉ niệm đã thích một điều gì đó thì sự thật là sở thích của chúng ta sẽ thay đổi theo thời gian, theo hoàn cảnh và theo cả thời điểm.
Một kỉ niệm từng đẹp có thể trở thành một điều đau lòng. Hoặc một khoảnh khắc trong quá khứ trở thành một nụ cười mỗi khi ta nhớ lại.
Tôi thích đi dưới tán rừng. Cảm giác xung quanh toàn cây là cây cho tôi cảm giác mình được che chở nhiều hơn là khi đi giữa những tòa nhà.
Tôi thích nhìn khoảnh khắc của bình minh nhưng hoàng hôn trên đồi cao luôn cho tôi cảm giác của sự an bài.
Càng sau này tôi càng tin là cuộc đời mình vốn dĩ đã được sắp đặt theo một cách nào đó hợp lý vô cùng, không sớm, cũng không muộn. Nó đúng như là bình minh lên hay mặt trời lặn vậy.
Và khi một chiều hoàng hôn đã làm thay đổi đời mình. Một ngày kia tôi đã chấp nhận mọi sự xảy ra trong đời, như cách nó sẽ xảy ra vậy.
Bạn thích rừng hay biển?
Nó chỉ là một câu hỏi để đánh thức rằng bạn đang thích điều gì. Điều gì làm bạn rung động.
Chỉ khi bạn còn rung động, thì vẫn là mặt trời đó, vẫn là mặt trăng đó, vẫn là cánh rừng đó. Nhưng nó đã đẹp hơn nhiều.
Cuộc sống vốn dĩ không có nhiều cho những nỗi buồn.
Nên mỗi ngày hãy chọn rừng, chọn biển, chọn hoa, chọn núi, chọn sông....Thích thì nói thích, nhớ thì nói nhớ, buồn thì cứ buồn nhưng đừng buồn hoài, chán thì nói chán, thương thì nói thương...
Còn muốn ăn rau ngon thì kiếm người nông dân trên núi nhé. Ở đây có núi, có rừng, có rau ngon...