03/02/2026
Khi bỏ thành phố , quyết định về Đà Lạt làm homestay. Thật sự bên trong mình là một tâm hồn chỉ toàn là mảnh vỡ. Mình cô độc suốt từng ấy năm và đã quen thu mình vào bên trong. Thật sự chỉ mong muốn rằng có một ngôi nhà nhỏ ấm, khoảng sân chill chill trồng thật nhiều hoa. Và t sẽ tận hưởng nỗi buồn của t ở nơi này thay vì 4 bức tường ngột ngạt ở thành phố xô bồ khác. Mở cửa đón khách, trộm vía nếu có khách thì lâu lâu t còn được tiếp xúc với con người. Nhìn thấy mọi người vui vẻ thoải mái ở homes, t cũng sẽ thấy ấm áp lây. Và chiếc homes cũng có người ra vào t cũng k cảm thấy quá cô đơn. Thật sự t đã suy nghĩ như vậy.
Những ngày đầu tiên, t vẫn ngồi góc sân này, suy tư 1 mình, t không khóc nhưng cũng chẳng có nụ cười nào.
Đến ngày hôm nay nhìn lại, thật sự biết ơn vũ trụ. T đang sống trong khoảnh khắc “xinh đẹp” mà t mong muốn. Nhưng t k cô độc như t nghĩ. Trong những khoảnh khắc này, t ko ovtk nữa, t cười nhiều hơn, t thật sự “chill”, vì bên cạnh t có những người bạn, người khách, sẵn sàng ngồi lại cùng nhau. Đơn giản chỉ là như vậy. Nhưng chữa lành tâm hồn t rất nhiều. T k nghĩ rằng t sẽ có những khoảnh khắc ấm áp thế này tại những góc nhỏ xinh do tự tay t tạo lên. T đã từng nghĩ sẽ chỉ có 1 mình…
Cảm ơn vì đã gặp nhau 🫶🏻✨