22/07/2026
Một buổi sáng nắng chiếu ngang tới mang tai, anh Nhân chị Duyên giấu tên đã cùng tụi mình leo mấy quả đồi. Nhìn từ nhà mình qua đồi 1600 thấy sao mà ngon cơm, coi map thấy có mấy cây số nên nghĩ đi bộ qua chắc là gần.
2 cái balo đựng 1 quả sầu riêng, 1 quả mít tố nữ, 4 quả bắp, mấy chai nước suối và thêm nhiệt huyết thanh niên mùa hè, bốn đứa ton ton vừa coi map vừa đi.
Cái cảm giác lội hết cái đồi này nó lòi ra thêm một cái đồi khác ta nói nó đã. Đường chim bay còn một cây số mà đường người đi thì dài dốc lên dốc xuống, giá mà được đổi giọng hát lấy đôi cánh thì người dân đâu ai kêu mình khùng hay sao mà đi đường này =))
Một cung trek ngắn nhưng đầy bất ngờ vì mọi thứ không có cái gì giống như tưởng tượng, kể cả việc từ bỏ ngay khi cách cái đỉnh chỉ một cái đồi nữa thôi. Xin đừng vội quy chụp anh em tụi tui hèn vì tụi tui hèn thiệt =))) Trời đã tới chiều rồi và việc mấy cái đồi vừa leo xong đã dạy cho cả đám bài học rằng đừng nghĩ rừng dễ ăn, gần gần vậy đó mà lội lên lội xuống cũng cần nhiều sự chuẩn bị, từ tinh thần cho tới thiết bị mang theo. We gave up there, proudly.
Nhưng mà vui, rất dui. Mình sẽ nhớ hoài những cơn gió mát thổi phà vào người, nhớ mấy cái cây, mấy mảng đất rẫy lún chân hay lá thông trơn trượt, và cả mấy quả quýt hack được dọc đường, và nhiều mẩu chuyện phím cùng nhiều tiếng cười duyên dáng hóm hỉnh hài hước trên đường đi.
Biết ơn cuộc đời vì mình được sống bao bọc trong thiên nhiên tuyệt vời. Mình sẽ cố gắng học thật giỏi để sau này lớn lên giúp ích cho xã hội thật nhiều.
——————
nhà ở xứ núi, your home from home
đồi Kalkill, thị trấn D’ran, tỉnh Lâm Đồng