D anomie

D anomie Home, Tea & Love

21/03/2026

" bao nhiêu hồng tía đua chen đều bị tháng năm hờ hững phụ bạc vô cớ, bao nhiêu chuyện vui lại bỗng dưng bị khoá trong lòng khoảnh sân nhỏ. Đã không giữ nổi thanh xuân, để vuột cành hoa hôm trước, sao còn có thể bỏ lỡ bình trà sáng nay ?
Mình muốn có một quán trà
Mỗi ngày, sẽ có rất nhiều vị khách khác nhau, mỗi người thưởng thức một bình trà mình ưa thích. Mà trà, lại cam lòng được khách pha bằng nước sôi, sau đó khởi đầu và kết thúc câu chuyện một đời trong chén. Quán trà phải có một khung cửa sổ đã dãi dầu năm tháng, vài bộ bàn ghế, cùng mấy ấm trà kiểu dáng khác nhau, dăm bức tự họa cũ xưa, mấy nhành hoa dại đã bị mùa qua gọt giữa. Việc buôn bán có lẽ cũng rất ảm đạm, phù hoa đều bị khóa bên ngoài cổng, chỉ có mấy đọt nắng vàng, dăm hạt bụi nhỏ, lắng lặng đậu xuống bên bậu cửa sổ, trên mặt bàn, hay trên vạt áo khách nhân. Khách uống trà xong, lại phải hồi hả đi tới trạm kế tiếp của cuộc đời, bất luận phía trước là con đường rộng thênh thang hay là ngõ nhỏ chật hẹp, hẳn đều không ngăn nối bước chân. Chỉ mình tôi không phải lên đường, quán trà này chính là chốn nương náu của tôi, khiến tôi có thể yên ổn trú lại, tĩnh tại trông giữ năm tháng dung dị.
Khi màn đêm buông xuống, việc đời trả hết về gió bụi, mỗi đồ vật trong quán trà lại lau đi lớp phấn mờ son nhạt ban ngày. Còn tôi, cũng có thể dùng gương mặt thật, cùng chúng ngắm nhìn quang âm của trà quán.
Sực tỉnh ra, mới hiểu sâu sắc rằng, trà có định mệnh của trà, ấm có nhân quả của ấm, khách có hẹn hò của khách, vạn vật trên đời, đều có tín ngưỡng và sứ mệnh riêng. Hết thảy gặp gỡ, đều bởi bèo tan ngày trước, tất cả biệt ly, đều để kiếm tìm chốn về sau cuối. Thưởng trà, chính là nhằm thưởng thức một chén thuần túy, một chén đẹp đẽ, một chén từ bi, mà chúng ta, trong sự an tĩnh, trong cái ẩm ướt của trà, cứ thế thong thả già đi...

- Bạch Lạc Mai.

"Vậy, thì mình phải học cách vui vẻ mà chấp nhận, khiêm tốn mà nhận lãnh bài học, xếp lại quá khứ & move on - dọn dẹp nh...
28/02/2026

"Vậy, thì mình phải học cách vui vẻ mà chấp nhận, khiêm tốn mà nhận lãnh bài học, xếp lại quá khứ & move on - dọn dẹp những rối bời để tiếp tục về phía trước. Đừng cố gắng vùng vẫy & mắc kẹt vào quá khứ. Đời mà! Có bại có thành, có được có mất, có đến có đi. Có sao đâu! Thua keo này ta lại bày keo khác. Có điều, đừng đổ lỗi hay than phiền ai khác. Nhận trách nhiệm về mình là việc đầu tiên bạn có thể làm. Xin lỗi tôi không đủ giỏi….

Vậy, rồi tự tìm ra xem mình khuyết ở đâu và tiếp theo cần chuẩn bị thế nào, xếp lại chương cũ và lại xông xáo mà mở ra trang mới. Đơn giản và nhẹ nhàng như thế. Có sao đâu!"- Nguyễn Phi Vân
Ừ thì có sao đâu !

Khi ngoài kia chọn hạnh phúc, chọn an lạc, mình chọn những gì làm cho mình thoải mái 😊😊😊Đoá hoa nhỏ xíu, cái bắp cải trò...
14/02/2026

Khi ngoài kia chọn hạnh phúc, chọn an lạc, mình chọn những gì làm cho mình thoải mái 😊😊😊
Đoá hoa nhỏ xíu, cái bắp cải tròn xoe, buồng chuối già tưởng đã bị lãng quên...
Mình lại về !

Những ngày cuối năm- những ngày gây nên nhiều cảm xúc.... Có hội ngộ- có chia ly, có đau lòng- có hạnh phúc, có nỗi buồn...
02/02/2026

Những ngày cuối năm- những ngày gây nên nhiều cảm xúc....
Có hội ngộ- có chia ly, có đau lòng- có hạnh phúc, có nỗi buồn có cả không ít niềm vui...
Nhưng Tận đáy lòng mình biết ơn mọi thứ, mọi việc, và mọi người ! Đã đến và đã đi qua...
Mình không hy vọng mọi điều hết thảy là tốt đẹp, chỉ mong nó trọn vẹn và hết lòng !
Not today, everyday !

Đôi khi những hạnh phúc nhỏ xíu lại đẹp một cách diệu kỳ, làm dịu đi những xốc nổi, những bồng bột, đôi khi rất ngông cu...
06/01/2026

Đôi khi những hạnh phúc nhỏ xíu lại đẹp một cách diệu kỳ, làm dịu đi những xốc nổi, những bồng bột, đôi khi rất ngông cuồng...

Về thu xếp lại... suy nghĩ chín chắn với một trái tim mở rộng...

Ảnh: Hoa trà trong vườn nhà D anomie

Đón chút nắng sau nhưng ngày mưa dài, ẩm ương...Bảo Lộc bắt đầu vào mùa gió lạnh - những ngày kết thúc năm - những ngày ...
17/11/2025

Đón chút nắng sau nhưng ngày mưa dài, ẩm ương...
Bảo Lộc bắt đầu vào mùa gió lạnh - những ngày kết thúc năm - những ngày chuyển giao sang hành trình mới
Như con người ta, cần có một kết thúc trước khi bắt đầu...

Bảo Lộc đã vào mùa hoa, những con đường vàng rực dã quỳ, triền đồi, ven suối...
01/11/2025

Bảo Lộc đã vào mùa hoa, những con đường vàng rực dã quỳ, triền đồi, ven suối...

"Mình đã cố gắng nhiều tới mức không còn đếm nổi nữa, những chuyện từng sợ đã làm, những giới hạn từng nghĩ không qua nổ...
23/10/2025

"Mình đã cố gắng nhiều tới mức không còn đếm nổi nữa, những chuyện từng sợ đã làm, những giới hạn từng nghĩ không qua nổi giờ cũng đã qua. Người ta thường nói “chỉ cần có cố gắng là được” nhưng hình như không ai nói cho mình biết là cũng có những lúc cố gắng không cứu được lòng mình khỏi cảm giác thiếu sót và nhiều suy tư bộn bề.

Mình từng cho rằng có ngày sẽ hết giằng co, rằng khi đủ chín thì trái tim sẽ thôi lăng xăng như con trẻ. Nhưng không! Nó vẫn lao xao như nước dưới trăng dù bên ngoài đã tĩnh - nó nhớ, nó quên, nó nghi ngờ cả chính niềm vui đời của mình trong muôn ngày ngắn ngủi.

Mình từng nghĩ chỉ cần hiểu bản thân là đủ nhưng càng lớn càng thấy hiểu chưa chắc đã an, mình hiểu vì sao mình buồn mà vẫn buồn hay hiểu vì sao mình trống rỗng mà vẫn không lấp đầy được. Có lẽ vì chúng ta đâu có được tạo ra để yên ổn hoàn toàn?
Cái trái tim này sinh ra để rung động, để hoang mang, để kiếm tìm dù biết chẳng có đích cùng nào hết. Nhưng có lẽ đó cũng chính là cái cách đời vận hành, nhờ những dao động nhỏ nhoi mà con người còn biết mình đang thiệt sống.

Hình như là bởi vậy mà không ai thiệt sự thấy “thoả lòng”, cái từ đó nghe thì dễ ẹt song khi thiệt thà thừa nhận thì hiếm người dám chắc lắm! Trái tim con người là chiến trận của hoang mang. Con người sinh ra là để đụng vô chính mình, để mãi mãi bất an một cách vi tế. Mỗi khi nghĩ đã hiểu hết mình thì trái tim lại quẹo qua một ngả khác, nó vừa muốn dừng vừa muốn đi, vừa khao khát được thương yêu vừa sợ bị thấu triệt, nó ôm quá nhiều thứ cùng một lúc từ những dở dang, những ước muốn, những nỗi sợ, và cho tới những thứ chính nó cũng không biết là cái gì…"
©️ Copyright by Thoòng Dành Kể Chuyện

Ảnh: Hoa mộc lan sau nhà, hoa bé tí ti nhưng thơm cả một góc vườn...

Bạn nói:Tới đây, chỉ có cây cối núi non- trà sách- sự tĩnh lặng, suy tưVà hơi nhàm chán...Ừ thì D anomie chỉ có bấy nhiê...
08/10/2025

Bạn nói:
Tới đây, chỉ có cây cối núi non- trà sách- sự tĩnh lặng, suy tư
Và hơi nhàm chán...
Ừ thì D anomie chỉ có bấy nhiêu , như một món quà !

Not today, everyday !

01/10/2025

Trong sự tĩnh lặng, chỉ có tiếng lao xao nhẹ của gió, tiếng ríu rít của những chú chim và mùi hoa cỏ, mùi sương sớm, mùi đất sau cơn mưa đêm...

Cái gì đó gây ấn tượng mạnh trong lần đầu tiên, sự choáng ngợp, dễ gây sự hằng định trong tâm tríTrong khi bản chất cuộc...
29/09/2025

Cái gì đó gây ấn tượng mạnh trong lần đầu tiên, sự choáng ngợp, dễ gây sự hằng định trong tâm trí
Trong khi bản chất cuộc sống và cả con người thường là bất định !
Nên mình luôn đi tìm Những cái nhỏ xíu xiu giữa vô vàn...

Một buổi sáng nhà D anomie
Not today, everyday !

Cho những ngày mưa dai dẳng
27/09/2025

Cho những ngày mưa dai dẳng

Address

Thôn 4 Xã Lộc Quảng, Huyện Bảo Lâm, Tỉnh Lâm Đồng
Bao Loc

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when D anomie posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share