26/02/2026
VÌ SAO RẤT NHIỀU BẠN BÈ CŨ DẦN DẦN KHÔNG CÒN LIÊN LẠC?
Ngày xưa, trên hai ngọn núi đối diện nhau có hai vị hòa thượng – một người gầy, một người béo.
Suốt năm năm ròng, mỗi ngày họ đều xuống núi gánh nước ở cùng một con suối. Con đường dốc đá trở nên nhẹ tênh nhờ những câu chuyện phiếm, những sẻ chia về nhân gian. Họ từng nghĩ, dấu chân hai người sẽ còn in mãi trên lối mòn ấy.
Rồi một ngày, vị hòa thượng béo không xuống núi nữa.
Nửa tháng trôi qua, vị hòa thượng gầy lo lắng băng rừng sang thăm, sợ bạn mình lâm bệnh nặng. Nhưng trước mắt ông lại là khung cảnh thanh thản: vị hòa thượng béo đang tập thái cực quyền, sắc mặt hồng hào.
“Vì sao anh không xuống núi gánh nước nữa?” – ông hỏi.
Vị hòa thượng béo mỉm cười, dẫn bạn ra sau vườn. Ở đó có một chiếc giếng trong vắt.
“Năm năm qua, mỗi ngày sau khi gánh nước về, tôi đều dành thời gian đào giếng. Bây giờ nước đã đầy. Tôi không cần xuống núi nữa.”
Người gầy mừng cho bạn, nhưng trong lòng chợt hiểu: từ hôm nay, họ không còn chung một con đường.
Một người vẫn phải mỗi ngày xuống núi.
Một người đã có nguồn nước của riêng mình.
Con đường núi vẫn đó – chỉ là không còn đi chung.
Cuộc đời chúng ta cũng vậy.
Thời trẻ, ta kết bạn vì hoàn cảnh giống nhau: cùng lớp, cùng xóm, cùng chí hướng, cùng những ước mơ bồng bột. Khi ấy, chỉ cần chung một mục tiêu là đủ để thân thiết.
Nhưng lớn lên, mỗi người chọn một hệ giá trị khác nhau.
Có người chọn ổn định.
Có người chọn phiêu bạt.
Có người bôn ba vì cơm áo.
Có người quay về tìm sự bình an nội tại.
Khi thế giới quan không còn giao thoa, những cuộc trò chuyện dần thưa. Không phải ai sai. Chỉ là mỗi người đang đào một chiếc giếng khác nhau.
Thời trẻ, nhất là lúc “tam thập nhi lập”, tôi từng mải miết kiếm tiền, làm giàu, mở rộng quan hệ. Bạn bè cùng chí hướng nhiều vô kể. Đi đâu cũng gặp đối tác. Thời gian dành cho công việc chiếm bảy phần, gia đình ba phần.
Rồi hơn mười năm trước, một loạt bạn bè vướng vòng lao lý. Có người chịu án rất nặng. Tôi nhận ra sự phũ phàng của đời sống: tham vọng nếu không giữ được giới hạn, sớm muộn cũng phải trả giá.
Những biến động lớn của xã hội sau đó càng khiến tôi tỉnh táo hơn. Những điều từng được xem là thước đo thành công – tiền tài, danh vọng, hào quang – hóa ra mong manh.
Tôi buông dần.
Buông những giá trị ảo tưởng.
Buông những cuộc đua không hồi kết.
Buông cả những mối quan hệ chỉ tồn tại vì lợi ích.
Bạn bè vì thế cũng rơi rụng dần.
Giờ họ vẫn miệt mài ngoài kia, người nào cũng thành đạt theo cách của họ. Còn tôi chọn lùi về phía sau, tìm hai chữ “bình an”.
Không còn bị cuốn vào những khẩu hiệu, lý tưởng ồn ào. Chỉ sống thuận tự nhiên. Còn bao nhiêu năm tháng thì sống bấy nhiêu, yêu thương bấy nhiêu.
Giờ đây, niềm vui có khi chỉ là vài cây dừa, vài khóm chuối trong vườn. Trái chín quanh năm. Bón phân hữu cơ, ăn không lo lắng.
Hạnh phúc nhiều khi không nằm ở đỉnh cao gió lớn, mà ở khoảng sân nhỏ đầy nắng.
Bạn bè cũ không còn liên lạc – có lẽ không phải vì hết nghĩa.
Chỉ là mỗi người đã có chiếc giếng của riêng mình.
Và thế cũng đủ rồi.
Nguyện ai đi đường nấy, đều bình an.