02/06/2026
https://www.facebook.com/share/p/1BGP9tTkhS/
Hôm qua mình ngồi lướt ảnh cũ trong điện thoại. Tự nhiên thấy hình vợ hồi mới quen. Tóc dài, mặt lúc nào cũng cười, đi ăn gì cũng chụp ảnh. Có lần hai đứa chạy xe ngoài đường mưa, cô ấy còn quay sang nói: ‘Sau này già rồi chắc em vẫn nói nhiều lắm.’
Mình lúc đó còn bảo: ‘Ừ, anh nghe cả đời cũng được.’
Giờ cưới nhau 7 năm. Cô ấy vẫn nói nhiều thật. Nhưng nội dung khác hẳn: mai đóng tiền học cho con, gas gần hết rồi, nhớ đem xe đi thay nhớt, cuối tháng về nội hay ngoại...
Đỉnh điểm là hôm nọ hai vợ chồng đi siêu thị.
Ngày xưa đi siêu thị là kiểu: ‘Anh thấy em mặc màu này đẹp không?’, ‘Ăn thử cái này nha.’
Còn bây giờ đứng giữa quầy giấy vệ sinh tranh luận: ‘Loại nào tính ra rẻ hơn?’
Tự nhiên mình nhìn vợ xong bật cười.
Cô ấy hỏi: ‘Cười gì?’
Mình bảo: ‘Không ngờ hai đứa mình thành người lớn thật rồi.’
Vợ mình im 2 giây rồi nói: ‘Chứ anh nghĩ mình còn trẻ hả?’
Nghe xong tự ái nhẹ. Nhưng nghĩ kỹ lại cũng đúng. Người lớn chắc là khi đi siêu thị quan tâm giá hơn trend, đi ngủ quan tâm cái lưng hơn tình yêu và hạnh phúc nhất là lúc con ngủ sớm.
Mà lạ thật ngày xưa mình cứ nghĩ tình yêu phải là tim đập nhanh, nhắn tin tới sáng, nhớ nhau phát điên.
Giờ chỉ cần tối nằm cạnh nhau, không ai phải gồng, không ai phải đoán ý đã thấy yên tâm rồi. Chắc tình yêu của người lớn là vậy. Không còn quá ồn ào. Nhưng có người để cùng đi siêu thị lúc 9h tối cũng đã là một kiểu hạnh phúc.