Khói & Bụi

Khói & Bụi Contact information, map and directions, contact form, opening hours, services, ratings, photos, videos and announcements from Khói & Bụi, Hanoi.

[ TAM ĐẢO ]Những dòng này được viết trên sự hồi tưởng về hơn 1 năm trước. Những ký ức lờ mờ ko còn rõ ràng. Nhưng tôi qu...
27/05/2017

[ TAM ĐẢO ]
Những dòng này được viết trên sự hồi tưởng về hơn 1 năm trước. Những ký ức lờ mờ ko còn rõ ràng. Nhưng tôi quyết định viết ra vì hôm nay, bỗng nhiên ai đó chia sẻ video về Tam Đảo. Và tôi nhớ ngày hôm đó quá thể. Tôi muốn kể cho các bạn nghe về 1 Tam Đảo rất khác, 1 Tam Đảo bí ẩn và thú vị hơn các bạn từng biết rất nhiều !

21h, Chúng tôi - 2 đứa Nhân Mã bữa đó rủ nhau check đêm chùa Địa Ngục.
Có 2 đường vào chùa, hoặc đi đường mòn khoảng 3km, hoặc leo đường rừng xa hơn rất nhiều.
Hôm đó là giữa tuần, ko có đoàn nào ngoài 2 chúng tôi. Nguy hiểm ! Các anh kiểm lâm bảo vậy rồi phủi tay không cho vào, mặc cho tôi thuyết phục.
2 đứa ngậm ngủi quay về homestay.

Đúng 6h sáng trả phòng, ăn sáng, thủ tục gọn nhẹ, mua thêm hộp bánh và chai nước là lên đường.
Đến chân rừng, 2 em cún xồ ra. Trông vẻ rất dữ.
Tên bạn đi cùng (gọi hắn là Hắc)- yêu động vật và có nuôi chó nên tỏ ra kinh nghiệm, sau khi cho ăn bánh, chúng ngoan hẳn, chạy trước dẫn đường. Cũng nhờ có chúng mà hành trình dễ dàng hơn rất nhiều.
Đường lên đỉnh 1 không quá khó, nắng nhẹ mà trời trong vắt, tôi đứng trên đỉnh núi hét vang 1 góc trời.
Nhưng đến đỉnh 2 bắt đầu cao và nguy hiểm hơn. Có đoạn dốc thẳng đứng cao đến 30m. Rất nhiều đường mòn, đứng trên đỉnh ko còn xác định được hướng nữa. Chúng tôi bị lạc.
Điện thoại thì mất sóng. Cả 2 đã mệt lử, đồ ăn và nước mang theo gần hết. Lúc đó chỉ cầu trời khấn phật. Tôi mới 20 và tôi không muốn bỏ xác nơi đây.
Cố gắng lần mò 1 hồi thì tìm thấy dây ruy băng buộc trên cây, đoán là dấu vết đánh dấu đường của những người đi trước, 2 đứa tính đi theo. Đúng lúc đó 2 em cún sủa, kéo chúng tôi sang hướng khác. Tôi và Hắc phân vân, cuối cùng vẫn tin theo 2 người bạn dẫn đường.

2h chiều, 2 đứa tìm được đường đến chùa Địa Ngục- Bỏ qua đỉnh 3. Ko có đoàn nào thật. Tôi và Hắc là những người duy nhất đến đây hôm nay.
Đúng như cái tên, chùa có vẻ gì đó rất ma mị đáng sợ. Tôi là 1 kẻ có linh cảm mạnh với tâm linh. Dãy chùa đầu tiên ko có cảm giác gì, nhưng đến dãy phía sau, vừa bước vào, như có 1 luồng khí sau lưng. Ngước lên tấm ảnh trên bục thờ, chỉ có 1 làn khói lờ mờ tạo hình không rõ ràng, duy có đôi mắt xoáy sâu, tôi bất giác lạnh gáy. Linh cảm ko ổn, tôi quay ra ngay lập tức.
Chiếc am gần đó dán đầy bùa chú, tôi không dám nhìn vào, 2 em cún cứ chạy quanh đó, sủa nhặng xị. Sau này nghe quản chùa kể, tôi mới biết, bức ảnh thờ đó được chụp trong 1 đại lễ phật đản tại đây. Khói từ nhang bốc lên tạo thành hình Phật. Kỳ lạ hơn, 1 luồng ánh sáng loé lên ở đúng vị trí đôi mắt, có người đã chụp được lại khoảnh khắc đó.

Chừng 20’ sau, một tên lò dò từ trên núi xuống. Hắn nghe kiểm lâm nói có người chúng tôi đi trước nên gắng đuổi theo nhưng ko tìm thấy. May vẫn gặp nhau ở đây. Hắn tên Lâm, cũng là Nhân Mã.
Kể từ nhân duyên đó, 3 con ngựa chúng tôi trở thành bạn bè. Sau này cũng có cơ hội quay lại Tam Đảo với nhau lần nữa...
Quay trở lại ngày hôm ấy.
Tiếp đón chúng tôi là một người đàn ông còn khá trẻ, chỉ ngoài 40 tuổi, dáng đi tập tễnh. Chú bảo thường cuối tuần mới đông, hiếm ai đi giữa tuần nên chú cũng chỉ nhắc nhở các đoàn giữ tôn nghiêm nơi chùa, chứ ko có thời gian nói chuyện.
Vậy là coi như hôm nay chúng tôi gặp may. Chú pha trà mời, và từ đây, Tam Đảo mới bắt đầu hiện lên rõ ràng, thú vị và ma mị hơn qua những câu chuyện chú kể.
Cũng là 1 cái duyên, Chú tên gì lâu quá tôi ko còn nhớ nữa. Cách đây 20 năm, làm thợ xây, tai nạn khi xây dựng thư viện ở chính Giao Thông trường tôi, đã cướp đi đôi chân của chú. Ko lao động được nữa, vợ ôm con bỏ đi theo người. Chán nản, chú lên núi ở ẩn và trông coi ngôi chùa này, một mình tự chăn nuôi trồng trọt. Thỉnh thoảng chủ trì lên thăm, mang theo cho vài thứ nhu yếu phẩm cần thiết. Cuộc sống cứ vậy nhẹ bẫng qua ngày.

Chùa Địa Ngục vốn là 1 ngôi chùa rất cổ. Ngày đó có 3 vị sư, vì muốn tu thành chính quả, đã tìm đến vùng núi xa xôi này và quyên sinh tại đây. Nhiều năm nắng mưa bụi phủ lấp đi, chỉ còn là 1 đống đổ nát hoang tàn. Mãi sau này, những người đi rừng tìm thấy vết tích cổ, mới rủ nhau gây dựng lại. Cũng bởi vậy chùa khá hoang sơ. Chỉ được lập nên bằng những tấm tôn, nhựa, cói.
Cho đến thời gian gần đây, ko hiểu sao bỗng nhiên có nhiều người tìm đến vãn cảnh. Chính quyền địa phương dự định sẽ mở đường lớn vào chùa và xây dựng nơi đây thành khu du lịch tâm linh.
Nói đến đây chú thoáng thở dài. Tôi hiểu, Chú tiếc cho những an yên nơi đây, có lẽ sắp bị phá vỡ...

Nhấp ngụm trà, chú tiếp: nếu muốn thám hiểm, thì ở đây còn 1 nơi nữa - bí ẩn và đáng sợ nhất Tam Đảo, đó là Rừng Ma Ao Dứa. (ngày ấy ít người biết có nơi đó tồn tại, giờ thì cũng có nhiều người gan dạ khám phá và ghi lại clip giải mã Rừng Ma Ao Dứa rồi). Sở dĩ gọi là Rừng Ma vì người vào đó bị mất phương hướng như mê cung vậy. Đi vòng vèo 1 hồi thế nào cũng bị quay lại chỗ cũ. Ao Dứa nằm trong Rừng Ma, xung quanh mọc rất nhiều cây dứa dại. Không ai biết đường vào đó cả, cũng chưa có 1 tấm ảnh nào về ao. Thậm trí người ta còn không biết Ao Dứa có tồn tại thật hay không.
Chỉ nghe kể trước có mấy ông Tây đi vào rừng, mãi ko thấy quay ra, lạc chết trong đó. Người dân rủ nhau đi tìm nhưng ko thấy xác, chỉ thấy cuốn nhật ký, trong đó có viết về cái Ao.
Nhiều người đi tìm, có người không thấy, người thì thấy 1 lần rồi sau này ko thể tìm được vị trí đó nữa, nên Ao Dứa trở thành truyền thuyết bí ẩn của nơi đây vậy.

Về Hà Nội, vốn tính tò mò, lại thích thử thách. Tôi post bài lên vài nhóm hội kể về câu truyện được nghe, và lập team đi tìm Ao Dứa.
Mà ko nhớ rõ vì sao kế hoạch đổ bể =)))
Chỉ nhớ Tam Đảo với tôi, chuyến đi ấy đã trở thành 1 kỷ niệm tuyệt vời.
_28/2/16_

14/05/2017
[ HỘI AN ]Tôi đến Hội An vào một ngày giữa tháng  7.Đón chúng tôi là anh chàng đen nhẻm, gầy tong teo. Ấn tượng đầu tiên...
21/09/2016

[ HỘI AN ]
Tôi đến Hội An vào một ngày giữa tháng 7.
Đón chúng tôi là anh chàng đen nhẻm, gầy tong teo. Ấn tượng đầu tiên của tôi về Hội An là vậy. Ai ở đây cụng vậy.
Căn nhà nhỏ xíu nằm giữa phố cổ Hội An. Trước cửa có hàng cây chuối và mấy lẵng trồng hoa lủng lẳng. Phòng thì bé tí tẹo. Trang trí bằng hoa khô, tranh vẽ treo tường, tượng gốm, mấy cái đèn chùm đan từ rọ tre bé bé xinh xinh. Lan can tầng 2 đón cả một khoảng nắng.
Mọi người đều quen nhau. Chỉ một mình lạ lẫm.
Tôi châm điếu thuốc, rít một hơi đầy lồng ngực. Cơn gió khẽ lạc qua, khói lòa xòa.

Buổi chiều, bọn hắn rủ tôi ra bờ sông. Hội An lạ thật. Sáng nắng vỡ đầu mà đến 2h chiều, gió biển lùa vô mát rượi. Nắng từ bờ sông hắt lên lấp la lấp lánh. Mấy đứa còng lưng đạp xe dẹo mấy vòng, hú hét rần rần cả con phố nhỏ.

Tôi đến đây đúng rằm tháng 6, Hội An lung bởi vô số lồng đèn. Cái con phố thì bé tẹo đi xíu là hết, ấy vậy mà cứ vẫn đi. Đi qua đi lại, đi hoài vẫn không thấy lần nào giống lần nào.
Đêm đó mấy đứa nán lại bờ sông Thu Bồn rất khuya. Khi đường đã chẳng còn mấy ai nữa cả. Tu ực ngụm sữa đậu nành rồi ngồi kể với nhau đủ chuyện trên trời dưới đất.
Rồi có đêm lăn lóc trên đỉnh tàu nghe sóng đập vô mạn tí tách, mơ cùng nhau đến những miền đất xa xôi.
4 đêm ở đây là đủ thứ cảm xúc xinh xắn !

Chúng tôi đến từ mọi miền. Hội An khéo xe duyên những tâm hồn yêu tự do đồng điệu nên cả bọn gặp nhau.
Mấy đứa tụ thành một hội mà tôi may mắn quen. Ngày nào cũng quây quần. Chẳng cần gì nhiều, sắc ấm trà là có 1 buổi chiều thơm lừng rộn rã. Thấy cuộc sống nơi đây sao nhẹ tênh. Hèn chi có những người bị nghiện Hội An. Đi đầu rồi cụng muốn tìm về ...
À đó, món nước trà đậu ván thơm thơm, tôi nghiền !

Sáng đó tôi dậy sớm. Đi trồng rau cùng bọn hắn ở tít đâu cách tận nửa giờ đạp xe lận. Xe gì mà bánh bé tí hin. Đứa nào cũng đen nhẻm, mồ hôi lếch nhếch mà mắt lấp lánh cười tươi hơn mặt trời. Bữa trưa có cá chan nước mắm cả rau muống ngon quá là ngon. Có cả chè sen tự nấu.
Vườn rau của bà cụ sống 1 mình với con chó và vài con mèo nhỏ. Trước mảng sân có cây bòng liểng xiểng những quả. Mắc qua chiếc võng. Tôi thích nằm ở đó. Nhìn nắng loi choi lách qua kẽ lá. Gió mát rượi, đung đưa đung đưa. Rồi cứ thế ngủ lúc nào không biết...

Những an yên và trong trẻo ấy xoa dịu, cuốn lấy tôi. Tôi biết rằng chuyến đi này đã thay đổi mình trong khoảnh khắc này. Hoặc biết đâu rằng sẽ có một cuộc đời rất khác, bắt đầu từ chính nơi đây...
Tôi quyết định hoãn vé máy bay để nán lại với Hội An, với những con người nơi đây lâu hơn một chút. Vì lỡ chót thương nơi này quá nhiều rồi...

" - Cho chị bim bim.
- Sao cho chị. Mấy đứa ko ăn à ?
- Vì chị chơi penny thua nên chị được bim bim
- Ờ ha. Có lý " =))

_7/2016_

1 đêm nào đó mất ngủ, Người có lặng lẽ như tôi ? Bên những tấm ảnh cũ, có bàn tay nắm lấy bàn tay, giữa núi rừng, biển c...
12/03/2016

1 đêm nào đó mất ngủ, Người có lặng lẽ như tôi ? Bên những tấm ảnh cũ, có bàn tay nắm lấy bàn tay, giữa núi rừng, biển cả bao la ấy.
Những tháng ngày cùng nhau đi qua ?
Người còn nhớ hay đã quên rồi ?
Những dự định của người giờ đã chẳng còn tôi nữa, dự định của tôi cũng chẳng thể có người. Rút cuộc chuyến đi ngày hôm ấy, vẫn sẽ có tôi, có người, có 2 cung đường, cùng 1 đích đến, có 2 con người đi mà chẳng có nhau...

Có 1 giây phút nào, người chợt nhớ về tôi ?
Về những ngày tháng đã qua ?
Về Đà Nẵng và Hội An, về những con đường chúng ta hứa hẹn ?

Tôi đã từng muốn chinh phục cả thế giới. Ko có người, tôi đã tự đi. Đi như điên như dại.
Nhưng rút cuộc nhìn lại tất cả, tất cả thế giới của tôi, từng chút, từng chút 1, đều là người đó.
Người biết ko ?
..

Trên khúc quanh co ấy, có những người lặng lẽ đi để chạy chốn cảm xúc của chính bản thân mình.Mỗi con đường đã qua từng ...
29/02/2016

Trên khúc quanh co ấy, có những người lặng lẽ đi để chạy chốn cảm xúc của chính bản thân mình.
Mỗi con đường đã qua từng là kỉ niệm. Mỗi cung đường chưa qua từng là hy vọng...
Rút cuộc càng chạy, cảm xúc càng bám vào, quấn lấy như 1 cái bóng...

Nếu có trong tay 1 cây bút, chắc chắn tôi sẽ vẫn vẽ lên những con đường - con đường không cô đơn, không độc hành, không điểm cuối... Không buồn như hôm nay - một ngày thừa.

_TAM ĐẢO 6h/ 29/2/16 _
..

Lúc nào đó, những thứ đơn giản nhất bỗng dưng lại trở thành kỉ niệm...Cho tôi 1 bữa ăn vội trước những chuyến đi vội - c...
18/02/2016

Lúc nào đó, những thứ đơn giản nhất bỗng dưng lại trở thành kỉ niệm...
Cho tôi 1 bữa ăn vội trước những chuyến đi vội - có anh em bạn bè...
Như ngày hôm ấy.
..

For dream !..
11/02/2016

For dream !
..

Phượt - Phượt ở tuổi 81 - Clip cảm động nhất thế giới - Clip cảm động nhất về tình bạn Clip dành cho dân phượt, clip phượt, clip phượt cực đẹp, clip phượt đẹ...

"Cuộc sống có nhiều thứ guồng chân ta lại... công việc và trách nhiệm"Nếu có thể làm điều mình thích, nếu ko vướng bận g...
09/10/2015

"Cuộc sống có nhiều thứ guồng chân ta lại... công việc và trách nhiệm"

Nếu có thể làm điều mình thích, nếu ko vướng bận gì. Chỉ là nếu. Thì chắc chắn giờ này tôi đã biến mất khỏi HN.
Ko phải để lên rừng xuống biển. Ko là d**g duổi khắp nơi.
Đi chỉ để được trở về nhà, được 1 cái ôm dài ngày gió đầu mùa trở lạnh.
Trở về ... Vì cuộc gọi vẻn vẹn 1 câu :
" Con về nhà ko, bố nấu phần cơm tối ".
..

Những nơi tôi từng đi, những điều tôi từng trải, những con người tôi từng gặp... đều để lại những suy ngẫm khác nhau...H...
12/09/2015

Những nơi tôi từng đi, những điều tôi từng trải, những con người tôi từng gặp... đều để lại những suy ngẫm khác nhau...
Hôm nay, tình cờ tôi gặp và biết về anh, chàng trai đi minsk xuyên Việt, suy thận giai đoạn cuối.
Những gì tôi từng nghe kể, từng đọc được, từng tưởng tượng, dường như là ko đủ.
Tôi ko phải 1 đứa giỏi kể chuyện. Tôi ko biết bằng cách nào để diễn tả đc những cảm xúc trong mình. Những ngày qua, kỉ niệm bủa vây tôi. Nó lẫn lộn về những thứ chắp vá. Đến 1 lúc nào đó, người ta chợt thấy mình cũ kỹ và ù lì đến mức chỉ muốn dừng lại để ngắm nhìn những gì đã qua. Thấy mọi khổ hạnh đều nhẹ bẫng tựa mây trời.

Tôi nghĩ về những người như anh, đang chiến đấu để níu lại tuổi trẻ của mình. Tôi thấy trong mắt, trong nụ cười, trong từng dòng anh viết đều là khát vọng sống và cống hiến đến mãnh liệt.

Tôi nghĩ về tuổi trẻ đánh mất của những người bạn tôi. 15, mới chỉ bắt đầu, nhưng rồi tuổi trẻ ấy nằm lại ở đó mãi mãi.

Rồi tôi nghĩ về tuổi trẻ của mình. 20, mới qua chừng nửa. Nhưng còn lại là quá ngắn đối với 1 người con gái.
Tôi ko muốn đốt tuổi trẻ trong cái gọi là chuẩn mực của xã hội, để rồi phủ lấp tâm hồn mình khô khốc bằng nắng gió công trường. Tôi muốn như anh, đi thật xa, chạy thật nhanh để thời gian chẳng đuổi kịp mình. Tôi muốn tóc dù là bạc đi cũng vì bụi đường những nơi tôi đến. Tôi muốn vẽ lên cơ thể mình những điều vĩnh viễn. Tôi muốn thay đổi cả thế giới. Muốn thế giới này vì có tôi mà tốt đẹp lên. Dù cho thế giới của tôi, đôi khi... chỉ gói gọn trong trái tim của 1 con người .
..

" Nếu ko hát lên, nặng lòng da diết. Nếu ko nói ra làm sao biết ... " hơ hờ...Sao quán hôm nay buồn thế nhỉ ? :(..
11/09/2015

" Nếu ko hát lên, nặng lòng da diết. Nếu ko nói ra làm sao biết ... " hơ hờ...
Sao quán hôm nay buồn thế nhỉ ? :(
..

Check Tân Lạc - Hòa Bình. Lên đường hơi muộn, nhưng cùng 1 đích đến.Hẹn gặp anh em tại Mộc Châu :)))..
01/09/2015

Check Tân Lạc - Hòa Bình. Lên đường hơi muộn, nhưng cùng 1 đích đến.
Hẹn gặp anh em tại Mộc Châu :)))
..

21h : khởi hành Mộc Châu.Quán xin phép đóng cửa lang thang, sau 2/9 quán sẽ lại mở cửa phục vụ anh em ạ !..
31/08/2015

21h : khởi hành Mộc Châu.
Quán xin phép đóng cửa lang thang, sau 2/9 quán sẽ lại mở cửa phục vụ anh em ạ !
..

Address

Hanoi

Telephone

+84 97 575 94 44

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Khói & Bụi posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share