27/05/2017
[ TAM ĐẢO ]
Những dòng này được viết trên sự hồi tưởng về hơn 1 năm trước. Những ký ức lờ mờ ko còn rõ ràng. Nhưng tôi quyết định viết ra vì hôm nay, bỗng nhiên ai đó chia sẻ video về Tam Đảo. Và tôi nhớ ngày hôm đó quá thể. Tôi muốn kể cho các bạn nghe về 1 Tam Đảo rất khác, 1 Tam Đảo bí ẩn và thú vị hơn các bạn từng biết rất nhiều !
21h, Chúng tôi - 2 đứa Nhân Mã bữa đó rủ nhau check đêm chùa Địa Ngục.
Có 2 đường vào chùa, hoặc đi đường mòn khoảng 3km, hoặc leo đường rừng xa hơn rất nhiều.
Hôm đó là giữa tuần, ko có đoàn nào ngoài 2 chúng tôi. Nguy hiểm ! Các anh kiểm lâm bảo vậy rồi phủi tay không cho vào, mặc cho tôi thuyết phục.
2 đứa ngậm ngủi quay về homestay.
Đúng 6h sáng trả phòng, ăn sáng, thủ tục gọn nhẹ, mua thêm hộp bánh và chai nước là lên đường.
Đến chân rừng, 2 em cún xồ ra. Trông vẻ rất dữ.
Tên bạn đi cùng (gọi hắn là Hắc)- yêu động vật và có nuôi chó nên tỏ ra kinh nghiệm, sau khi cho ăn bánh, chúng ngoan hẳn, chạy trước dẫn đường. Cũng nhờ có chúng mà hành trình dễ dàng hơn rất nhiều.
Đường lên đỉnh 1 không quá khó, nắng nhẹ mà trời trong vắt, tôi đứng trên đỉnh núi hét vang 1 góc trời.
Nhưng đến đỉnh 2 bắt đầu cao và nguy hiểm hơn. Có đoạn dốc thẳng đứng cao đến 30m. Rất nhiều đường mòn, đứng trên đỉnh ko còn xác định được hướng nữa. Chúng tôi bị lạc.
Điện thoại thì mất sóng. Cả 2 đã mệt lử, đồ ăn và nước mang theo gần hết. Lúc đó chỉ cầu trời khấn phật. Tôi mới 20 và tôi không muốn bỏ xác nơi đây.
Cố gắng lần mò 1 hồi thì tìm thấy dây ruy băng buộc trên cây, đoán là dấu vết đánh dấu đường của những người đi trước, 2 đứa tính đi theo. Đúng lúc đó 2 em cún sủa, kéo chúng tôi sang hướng khác. Tôi và Hắc phân vân, cuối cùng vẫn tin theo 2 người bạn dẫn đường.
2h chiều, 2 đứa tìm được đường đến chùa Địa Ngục- Bỏ qua đỉnh 3. Ko có đoàn nào thật. Tôi và Hắc là những người duy nhất đến đây hôm nay.
Đúng như cái tên, chùa có vẻ gì đó rất ma mị đáng sợ. Tôi là 1 kẻ có linh cảm mạnh với tâm linh. Dãy chùa đầu tiên ko có cảm giác gì, nhưng đến dãy phía sau, vừa bước vào, như có 1 luồng khí sau lưng. Ngước lên tấm ảnh trên bục thờ, chỉ có 1 làn khói lờ mờ tạo hình không rõ ràng, duy có đôi mắt xoáy sâu, tôi bất giác lạnh gáy. Linh cảm ko ổn, tôi quay ra ngay lập tức.
Chiếc am gần đó dán đầy bùa chú, tôi không dám nhìn vào, 2 em cún cứ chạy quanh đó, sủa nhặng xị. Sau này nghe quản chùa kể, tôi mới biết, bức ảnh thờ đó được chụp trong 1 đại lễ phật đản tại đây. Khói từ nhang bốc lên tạo thành hình Phật. Kỳ lạ hơn, 1 luồng ánh sáng loé lên ở đúng vị trí đôi mắt, có người đã chụp được lại khoảnh khắc đó.
Chừng 20’ sau, một tên lò dò từ trên núi xuống. Hắn nghe kiểm lâm nói có người chúng tôi đi trước nên gắng đuổi theo nhưng ko tìm thấy. May vẫn gặp nhau ở đây. Hắn tên Lâm, cũng là Nhân Mã.
Kể từ nhân duyên đó, 3 con ngựa chúng tôi trở thành bạn bè. Sau này cũng có cơ hội quay lại Tam Đảo với nhau lần nữa...
Quay trở lại ngày hôm ấy.
Tiếp đón chúng tôi là một người đàn ông còn khá trẻ, chỉ ngoài 40 tuổi, dáng đi tập tễnh. Chú bảo thường cuối tuần mới đông, hiếm ai đi giữa tuần nên chú cũng chỉ nhắc nhở các đoàn giữ tôn nghiêm nơi chùa, chứ ko có thời gian nói chuyện.
Vậy là coi như hôm nay chúng tôi gặp may. Chú pha trà mời, và từ đây, Tam Đảo mới bắt đầu hiện lên rõ ràng, thú vị và ma mị hơn qua những câu chuyện chú kể.
Cũng là 1 cái duyên, Chú tên gì lâu quá tôi ko còn nhớ nữa. Cách đây 20 năm, làm thợ xây, tai nạn khi xây dựng thư viện ở chính Giao Thông trường tôi, đã cướp đi đôi chân của chú. Ko lao động được nữa, vợ ôm con bỏ đi theo người. Chán nản, chú lên núi ở ẩn và trông coi ngôi chùa này, một mình tự chăn nuôi trồng trọt. Thỉnh thoảng chủ trì lên thăm, mang theo cho vài thứ nhu yếu phẩm cần thiết. Cuộc sống cứ vậy nhẹ bẫng qua ngày.
Chùa Địa Ngục vốn là 1 ngôi chùa rất cổ. Ngày đó có 3 vị sư, vì muốn tu thành chính quả, đã tìm đến vùng núi xa xôi này và quyên sinh tại đây. Nhiều năm nắng mưa bụi phủ lấp đi, chỉ còn là 1 đống đổ nát hoang tàn. Mãi sau này, những người đi rừng tìm thấy vết tích cổ, mới rủ nhau gây dựng lại. Cũng bởi vậy chùa khá hoang sơ. Chỉ được lập nên bằng những tấm tôn, nhựa, cói.
Cho đến thời gian gần đây, ko hiểu sao bỗng nhiên có nhiều người tìm đến vãn cảnh. Chính quyền địa phương dự định sẽ mở đường lớn vào chùa và xây dựng nơi đây thành khu du lịch tâm linh.
Nói đến đây chú thoáng thở dài. Tôi hiểu, Chú tiếc cho những an yên nơi đây, có lẽ sắp bị phá vỡ...
Nhấp ngụm trà, chú tiếp: nếu muốn thám hiểm, thì ở đây còn 1 nơi nữa - bí ẩn và đáng sợ nhất Tam Đảo, đó là Rừng Ma Ao Dứa. (ngày ấy ít người biết có nơi đó tồn tại, giờ thì cũng có nhiều người gan dạ khám phá và ghi lại clip giải mã Rừng Ma Ao Dứa rồi). Sở dĩ gọi là Rừng Ma vì người vào đó bị mất phương hướng như mê cung vậy. Đi vòng vèo 1 hồi thế nào cũng bị quay lại chỗ cũ. Ao Dứa nằm trong Rừng Ma, xung quanh mọc rất nhiều cây dứa dại. Không ai biết đường vào đó cả, cũng chưa có 1 tấm ảnh nào về ao. Thậm trí người ta còn không biết Ao Dứa có tồn tại thật hay không.
Chỉ nghe kể trước có mấy ông Tây đi vào rừng, mãi ko thấy quay ra, lạc chết trong đó. Người dân rủ nhau đi tìm nhưng ko thấy xác, chỉ thấy cuốn nhật ký, trong đó có viết về cái Ao.
Nhiều người đi tìm, có người không thấy, người thì thấy 1 lần rồi sau này ko thể tìm được vị trí đó nữa, nên Ao Dứa trở thành truyền thuyết bí ẩn của nơi đây vậy.
Về Hà Nội, vốn tính tò mò, lại thích thử thách. Tôi post bài lên vài nhóm hội kể về câu truyện được nghe, và lập team đi tìm Ao Dứa.
Mà ko nhớ rõ vì sao kế hoạch đổ bể =)))
Chỉ nhớ Tam Đảo với tôi, chuyến đi ấy đã trở thành 1 kỷ niệm tuyệt vời.
_28/2/16_