21/04/2026
Nếu một ngày chả may tôi có 50 tỷ thì thú thật là tôi sẽ không mua thêm nhà ở Hà Nội, vì tôi đã nghĩ về chuyện đó đủ nhiều để hiểu rằng nâng cấp nhà cửa ở đây chỉ là nâng cấp cái vòng lặp cũ, nó không giải quyết được cảm giác mà mình đang muốn thoát ra.
Tôi sẽ làm một việc đơn giản hơn: tự cho mình quyền không phải ở Hà Nội cả năm.
Kiểu rất thực tế Một căn ở Hà Nội vừa đủ ở, vì kiểu gì cũng phải quay về, vẫn còn việc, còn gia đình, còn những thứ không bỏ được. Một chỗ ở Sài Gòn kiểu Thảo Điền hoặc Phú Mỹ Hưng, không cần view đẹp, chỉ cần ở được lâu, có quán cà phê gần nhà, có chỗ ngồi làm việc ổn, đây là nơi để tiếp tục chạy nhưng đỡ mệt hơn. Và một chỗ ở đâu đó như Vĩnh Hy, Phú Yên hoặc Buôn Ma Thuột, không cần đẹp xuất sắc, chỉ cần đủ yên, kiểu sáng pha cà phê, chiều ngắm biển hoặc nhìn núi tối ngủ sớm.
Vì vấn đề không phải là ở đâu sướng hơn, mà là mình có quyền đổi trạng thái hay không. Nếu có 50 tỷ mà vẫn ở Hà Nội 12 tháng một năm, vẫn kẹt xe, vẫn nồm, vẫn bụi, vẫn chạy như cũ thì thực ra chưa tiêu được đồng nào cho đúng nghĩa.
Còn nếu có thể sống kiểu tháng này ở Hà Nội, tháng sau vào Sài Gòn, chán thì ra biển vài tuần, thì tự nhiên thấy cuộc đời nó rộng ra hẳn.
Cái hay nhất của tiền, đến một lúc nào đó, không phải là mua thêm thứ gì, mà là mua được quyền không phải sống một kiểu duy nhất cụ thể là... không ở yên một chỗ nữa thôi. 🚗