17/03/2026
Hàng xóm của bạn là ai?
Hồi nhỏ, tôi sống trong một con hẻm ở Sài Gòn. Nhà nào cũng biết nhà nào. Tối mất điện thì cả xóm kéo ghế ra ngồi ngoài hẻm, quạt tay, kể chuyện linh tinh. Con nít chạy nhông. Người lớn cười xòa.
Hồi đó, không ai gọi đó là “cộng đồng.” Người ta gọi là xóm.
Giờ bạn sống ở đâu?
Chung cư 30 tầng. 200 căn hộ. Sáng bước vô thang máy, đứng cạnh người hàng xóm mà không biết tên. Ai cũng nhìn điện thoại. Ai cũng đeo tai nghe. Ai cũng vội.
Bạn sống giữa mấy trăm người — mà chưa bao giờ cô đơn hơn.
Tôi không nói điều này để chê thành phố. Thành phố cho mình cơm áo, sự nghiệp, cơ hội. Không có thành phố thì không có mình hôm nay.
Nhưng thành phố lấy đi một thứ mà ít ai để ý: sự quen biết.
Cái cảm giác đi ngang nhà ai đó, nghe mùi cơm, biết hôm nay họ nấu gì. Cái cảm giác con mình chạy sang nhà hàng xóm chơi mà không cần lo. Cái cảm giác ốm một ngày, có người gõ cửa hỏi: “Sao hôm nay không thấy ra ngoài?”
Bạn có nhớ lần cuối cùng ai đó hỏi bạn câu đó không?
Tôi kể bạn nghe chuyện ở một nơi cách Sài Gòn 4 tiếng lái xe.
Trên đó có một cái làng. Không phải làng du lịch. Không phải resort. Là làng — nơi người ta sống thật.
Sáng nào cũng có một anh chủ doanh nghiệp dậy lúc 5 giờ, đi bộ một vòng đồi, ghé nhà ông hàng xóm — một bác sĩ về hưu — uống trà. Hai người ngồi im, nhìn mây, không cần nói gì nhiều. Xong ai về nhà nấy. Hẹn mai lại ra.
Cuối tuần, mấy nhà rủ nhau nướng bắp. Không cần đặt bàn, không cần dress code. Kéo ghế ra sân, lấy bắp từ vườn, nướng trên than củi. Con nít chạy lăng xăng. Mấy ông bố ngồi kể chuyện hồi xưa. Mấy bà mẹ bàn chuyện trồng cây gì cho mùa tới.
Có chị Việt kiều bán nhà ở Mỹ về, ban đầu chỉ định ở thử vài tháng. Giờ ở luôn. Hỏi tại sao, chị cười: “Bên Mỹ nhà to hơn, nhưng không ai gõ cửa.”
—
Bạn biết thứ khó nhất khi mua một miếng đất nghỉ dưỡng là gì không?
Không phải giá. Không phải pháp lý. Không phải view đẹp hay xấu.
Là hàng xóm.
Bạn có thể mua đất ở bất kỳ đâu. Bảo Lộc, Đà Lạt, Lâm Hà, Di Linh — đất đâu cũng có. Nhưng bạn không chọn được ai sẽ sống cạnh mình.
Mua một miếng đất giữa rừng, đẹp lắm, yên lắm. Nhưng cuối tuần lên, xung quanh không một bóng người. Cỏ mọc quá đầu. Im ắng đến rợn. Rồi bạn khoá cửa, chạy về thành phố, không muốn quay lại nữa.