Loongboong

Loongboong Hãy loong boong đi cho ngày quên tháng
Ngằm nhìn rồi mỉm cười và sống yêu đời…

Bữa mai ở nhà. Bạn khách 10g phia còn lụi cụi nhào bột, hái lái chuối ngoài vườn sau để mần bánh bao gấc. Sáng ngày hấp ...
22/10/2024

Bữa mai ở nhà. Bạn khách 10g phia còn lụi cụi nhào bột, hái lái chuối ngoài vườn sau để mần bánh bao gấc. Sáng ngày hấp nóng lên, trời Hội An mưa mấy bữa rày, nên sáng cứ se se lạnh như Đà Lạt. Ngồi xếp bằng dưới đất, cắn một miếng bột bánh nóng hổi, mềm tan vị gấc, nhân bánh thì thơm thơm bị làm từ cốm ngào với nước cốt dừa béo ngậy. Đứa nào đói thì nhón thêm mấy trái chuối vườn, nhỏ xíu mà ngọt lịm. Bắc nước pha thêm một ly cà phê sữa nóng nựa, êm ru....

- loongboong -

Hình chụp nhóc Vàng và cô Alida - nhà văn  đến từ xứ chuột túi. Cô Alida ở Loongboong từ những ngày đầu cách đây gần 07 ...
29/08/2024

Hình chụp nhóc Vàng và cô Alida - nhà văn đến từ xứ chuột túi. Cô Alida ở Loongboong từ những ngày đầu cách đây gần 07 năm. Đợt đó cô nghỉ lại Nhà cả tháng trời, chuyên tâm viết quyển sách đầu tay của mình. Là một người viết, nên mỗi khi đến nơi nào, cô thường cất công tìm tiệm sách cũ để ghé thăm.

Ở Hội An bi chừ, tiệm sách không còn mấy nữa, thế là cố nhân hội ngộ, mình gặp lại cô trong hiệu sách cũ của tụi mình, sau ngần ấy năm.

Kỳ tình, giữa đất trời này, chúng ta đều chỉ là những hành khách qua đường, rất nhiều người đời và sự tình chúng ta không cách nào có thể làm chủ cho được. Mười năm, hai mươi năm hay một trăm năm cũng chỉ là một giấc mộng “Nhất thiết hữu vi pháp như mộng huyễn bào ảnh”. Chúng ta chỉ là có duyên cùng đi một đoạn đường ngắn, đừng cố chấp, đừng sở hữu.

Cuộc đời là một vòng tròn thiệt tròn, nếu đã có duyên, thì sẽ gặp lại.

Nếu bạn về Hội An, và là một người “YÊU SÁCH” :) :) thì ghé thăm tiệm sách của tụi mình ở link này hén:

www.facebook.com/tutambookcafe

www.instagram.com/tutambookcafe/

----

03/07/2024
Bạn về Hội An. Đi xa vạn dặm, cách trở nhiều năm, vẫn là cô gái bé nhỏ nhưng rắn rỏi, đầy kiên định trong ánh mắt sáng n...
01/07/2024

Bạn về Hội An. Đi xa vạn dặm, cách trở nhiều năm, vẫn là cô gái bé nhỏ nhưng rắn rỏi, đầy kiên định trong ánh mắt sáng ngời. Nhân duyên cuộc đời, được cho ta gặp những con người như vầy, hạnh ngộ này thật trân quý biết bao nhiêu.

Nếu bạn đang ở Hội An hay sẽ về Hội An vào chủ nhật này, thì ghé thăm Rosie Nguyễn nha.

Thương!

- loongboong -

03/06/2024

Ngày nghỉ của tụi mình...

----

/ LOONGBOONG - CÓ CĂN NHÀ NẰM NGHE NẮNG MƯA /Sáng ngày cà phê với một người bạn cũ. Trong khu vườn chỉ có tiếng lá reo, ...
06/05/2024

/ LOONGBOONG - CÓ CĂN NHÀ NẰM NGHE NẮNG MƯA /

Sáng ngày cà phê với một người bạn cũ. Trong khu vườn chỉ có tiếng lá reo, bạn lặng lẽ buông rơi từng lời “Thật, em cũng chưa hiểu ý nghĩa của đời sống này là gì nữa, tại sao em lại có mặt trên đời, rồi sống tới bây giờ”. Qua nửa con dốc cuộc đời, tóc đã bạc lơ thơ, mình lại một lần nữa nghe câu hỏi đó.

Những ngày thơ dại, nằm mình ênh trên mái nhà ngoại, tự mình cũng từng đặt ra câu hỏi này, và nhắn hỏi mây trắng trên cao. Ra trường, đi qua bao nhiêu năm tuổi trẻ, là bấy nhiêu năm mình kiếm tìm câu trả lời cho câu hỏi kia. Chắc có lẽ, đây cũng là câu hỏi lớn của mỗi người trên hành trình nhân sinh.

Cuộc sống này, nếu một hơi thở ra mà không có hơi thở vào, thì cái gì là thật? Tìm kiếm ở đâu nữa khi thọ mạng không còn?

Vừa rồi, chú mình đang ngồi thì lịm dần và ngất đi, di chứng của cơn tai biến khiến một nửa người bên phải bị liệt. Ông già gân với sức vóc vạm vỡ đó, chừ nằm trên giường, nhìn vào màn hình điện thoại và cười toe toét, khoe là hồi nãy chú tự mình xúc cơm ăn đó nghen. Cháu cũng cười toe khen chú giỏi, đưa ngón tay cái lên nói chú “dách lầu” – tiếng Quảng Đông là xịn nhứt. Hình ảnh này sao quen quá. Ngày bé thơ khi cháu xoay xở tự ăn những hạt cơm đầu tiên, chú cũng từng khen như vậy mà. Có những sợi dây nhân duyên cứ mãi luân chuyển như thế, như chiếc bánh xe xoay vòng, xoay vòng.

Câu trả lời cho câu hỏi của bạn và của mình, có thể không giống nhau về ngôn từ, không đồng dạng ở lớp áo bên ngoài. Con đường bạn đi, kẽm g*i và hoa hồng có thể không giống như kẽm g*i và hoa hồng trên đường mình đi. Hương sắc, mùi vị, tính trạng có thể giống hoặc khác. Nhưng có một cái chung nhất: nếu chúng ta giữ được tâm quân bình, thì ngồi trên sinh tử vẫn an nhiên. Cảnh chuyển nhưng tâm không dời. Làm được, chẳng phải là điều dễ dàng. Và, nếu không tự mình đi, thì khó mà hiểu ra. Đi qua rồi, nếu không tự mình chiêm nghiệm, thì khó mà đạt ngộ. Ngộ rồi thì tự mình thay đổi, cải sửa, hết lần này đến lần khác. Luyện cho bản thân càng lúc càng tinh thông, tâm lần hồi trở về được cái tâm nguyên sơ: không chấp trước, vững vàng, an vui trong hiện hữu. Ý nghĩa cuộc đời từ đó mà hiển lộ.

Nếu không, thì đoạn đường hoa mộng này, chẳng phải chúng ta đã một lần lên núi báu, lại trở về tay không?

--------------------

À, khu vườn tụi mình ngồi, nằm trong một ngôi nhà cách trung tâm Hội An chừng 4 cây số. Nhà một tầng với mái ngói đỏ, vườn trước trồng rau, vườn sau nhóm bếp. Bên chái nhà là một tiệm cà phê sách và góc workshop thủ công. Mấy đứa mình cũng dọn riêng một gian phòng, để dành đón khách về thăm Hội An. Loongboong homestay trở về hoạt động, khởi sự lại bằng một căn phòng bé con. Nếu bạn cần một nơi dừng chân khi ghé phố Hội, thì nhắn cho mình nha.

Đơn giản, biết đủ, hiểu biết thân tâm mình, những điều đó làm cho cuộc sống ở đây thật vô cùng bình yên. Nhà chỉ có 1 phòng, và chỉ đón được tối đa hai bạn thôi. Thêm hai đứa tụi mình và Cookie, thì nhà có 4 người 1 cún 🥰.

Còn đây là link của tiệm cà phê sách nằm ở bên hông nhà hén:
https://www.facebook.com/tutambookcafe/

/Quê Nhà Trong Từng Bước/Hôm đón món quà từ tay hai em, mình không biết nói gì, lặng đi một lúc nhìn bức thư pháp với né...
19/01/2024

/Quê Nhà Trong Từng Bước/

Hôm đón món quà từ tay hai em, mình không biết nói gì, lặng đi một lúc nhìn bức thư pháp với nét chữ thân thuộc của làng Mai. Tết đã định bụng lang bạt cùng gió trời, nhưng nhận được những dòng này, mấy bữa sau, mình chọn bắt tàu về Quê.

Hội An - nơi tụi mình đang sống vốn là một thị tứ nhỏ. Thuở xa xưa là thương cảng quốc tế sầm uất, lớn nhất của Đàng trong, lúc nào cũng tấp nập rộn ràng. Sau trở nên ảm đạm và bắt đầu đi vào thời kỳ sa sút bởi sự tàn phá trong các cuộc chiến Trịnh - Nguyễn và Nguyễn - Tây Sơn. Chừ du lịch phát triển, mọi nẻo đường đều được trải nhựa êm ru. Vậy đó, nhưng chỉ cần quẹo cua chừng 5 phút, thì đồng quê lúa trổ đòng đòng và dòng sông bến nước con thuyền sẽ khiến trái tim lữ khách mềm lại và hơi thở nhẹ bỗng đi. Đây là Quê nhà thứ hai của tụi mình.

Quê đầu tiên ở đâu?

Quê của bạn bè mình đẹp như một bài thơ với con sông xanh soi bóng những hàng tre, có cánh đồng và con diều biếc, có hoa cỏ rì rào và chim hót trên cao. Quê của mình lại là nơi mà đa số mọi người sẽ rời đi mỗi dịp Xuân về. Sài Gòn, thành phố hoa lệ với dòng người xe lèn chặt vào nhau, giờ tan ca khói bụi ám cả vào da thịt. Những ngày cuối năm giáp hạt, Sài Gòn lại càng đông đúc và náo nhiệt gấp bội. Người người đi mua sắm đồ Tết, đi tặng quà cáp, đi ăn uống tất niên, đi chở những chuyến hàng cuối cùng. Đi để góp nhặt, để thu vén, để cho tròn chức phận, vẹn thâm giao, cho một mâm cơm cúng ông bà tối ba mươi đủ đầy, cho lớp vôi mới của ngôi nhà nhiều năm gió bụi, cho những tiếng reo vui ngày mùng một của cháu con chúc Tết và nhận lì xì…cho những ngày Tết đủ đầy và sum vầy.

Trong vội vàng náo động, có ai nhớ đếm từng bước chân đi.

Bé em tặng xong, hỏi chị hiểu ý nghĩa những dòng chữ không.

Ý tại ngôn ngoại, ngoài lớp nghĩa áo ngoài mặt chữ, còn điều gì ẩn sau những bước chân của mỗi người trên hành trình nhân sinh?

Bầu trời rộng lớn, lòng người vô cùng. Mỗi người trên cuộc đời đều là một cá nhân đặc sắc, vừa mang trong mình cá tính riêng của tự thân, vừa là sự tổng hòa của những yếu tố di truyền từ ông cha, làng xóm, thị tộc, giống nòi. Quá trình va đập, những lớp áo bên ngoài dần được bóc tách, điều còn lại phải chăng là nội tâm ban sơ thanh khiết của mỗi cá nhân. Mỗi bước đi là một bước trở về, tìm kiếm lại cái bản nguyên thuở đầu ấy. Nơi ta có thể nương nhờ, và lấy thêm nội lực để bước tiếp chặng đường hoa mộng này với lòng dũng cảm và bình an.

Chân Ngã của bạn, cũng ở đó.

Cao sơn lưu thủy, người tu đạo thường tìm lên đó để ẩn thân luyện tâm và luyện công. Luyện được pháp môn rồi, xem chừng vẫn chưa gọi là thành. Nếu không xuống núi, vào đời, khó mà đạt thành quả vị. Tay trái chỉ trăng, trời đất bao la, nơi đâu là nhà.

/Quê hương là vòng tay ấm. Con nằm ngủ giữa mưa đêm. Quê hương là đêm trăng tỏ. Hoa cau rụng trắng ngoài thềm/

Nếu va đập nhưng không bóc tách, mà ngược lại còn khoác lên thêm nhiều mảnh áo giáp mới, đeo thêm nhiều chiếc mặt nạ mới, thì chúng ta phải làm thế nào?

- Hội An, những ngày cuối năm Quý Mão -

Trời lạnh đầu cứng đơ, đọc tin đứa em nhắn mà chẳng biết phải trả lời sao. Hắn gửi “Em không biết cảm xúc của chị thế nà...
26/12/2023

Trời lạnh đầu cứng đơ, đọc tin đứa em nhắn mà chẳng biết phải trả lời sao. Hắn gửi “Em không biết cảm xúc của chị thế nào sau từng đó những việc xảy ra, dù sao, em cũng tin chị sẽ vượt qua và hạnh phúc, vậy mới là công bằng”. Mình nhắn cho nhóc, rằng thiệt lòng mà nói thì cũng không hiểu mình đã đi qua những biến cố của đời sống này như thế nào nữa, chắc là cứ vậy mà đi thôi.

Đi qua bể dâu, điều duy nhất vẫn mãi không thay đổi: là nụ cười ngơ ngác trước thời cuộc và trái tim chân thành như cây cỏ. Đứa bạn thân từng hỏi sao cái gì mi cũng cười, buồn thì nói sao cứ im lặng mà cười khan vậy. Chừ nó không còn ở đây, mình cũng đâm ra bớt kiểu cười ngu ngơ kia.

Ừ thì đôi khi, mình ênh giữa đất trời rộng lớn, ấm ức ngước nhìn cao xanh để đòi hỏi cho bản thân một sự công bằng. Có chứ. Con người mà. Nhưng mình biết, trời đất vốn dĩ không công bằng, nếu ta cho là như vậy; và ổng cũng chơi rất fair play, nếu ta hiểu thấu cách chơi của ổng đến tận cùng.

Khi phải đóng cửa Loongboong, mình luôn tin rằng trái tim của ngôi nhà sẽ vẫn còn đập mãi. Sau này khi đất trời an vui trở lại, mình sẽ mở cửa nhà và đón mọi người trở về. Thư quán Nhà Đậu được dựng lên từ những gì còn sót lại của Loongboong, chỉ với một mong cầu: bạn về Hội An nếu không còn homestay để lưu trú, thì vẫn có một góc nhỏ mang phong vị của Loongboong, để bạn được an trú cùng những quyển sách hay, bên ly cà phê thơm và những cái ôm siết chặt.

Thư quán đi được 03 năm, các thành viên sáng lập rẽ sang những con đường khác rồi đạt được những thành quả mới, mình trở về nhận lại quán sau những ngày phiêu bạt. Cặm cụi sữa chữa lại quán được gần tháng thì chủ đất báo: sang năm 2024 họ muốn lấy lại mảnh đất này. À thì ra ta trở về dọn dẹp tinh tươm để chuẩn bị cho sự chia ly của nơi 03 năm trước ta đã khởi sự à. Mình lặng đi, sống lưng lạnh cóng như bị đóng băng. Rứa đó, vậy mà khoảng 10 phút sau, khí hàn kia bỗng nhiên tan biến đi đâu mất hết. Tất cả lại trở về KHÔNG. Không buồn, không vui, không trách than, không đòi hỏi công bằng.

Mọi sự đến và đi, có lẽ đúng vào lúc nó cần đi và đến. Một chuyện tình, một cái quán, một căn homestay nhỏ, hay một cuộc đời cũng là như vậy mà thôi. Có những cái từ Không rồi khởi sự đi lên thì trời đất mới chuyển dời, nhưng cũng có những cái phải từ vô cùng quay trở về Không thì mọi sự mới bắt đầu phát triển. Zero Waste - một lối sống không còn gì xa lạ với giới trẻ khắp tinh cầu trong kỷ nguyên này - là một ví dụ cụ thể cho Tính Không ở thì hiện tại.

Đạo Đức Kinh của Lão Tử có một câu như vầy “Thiên địa bất nhân, dĩ vạn vật vi sô cẩu". Bạn nghe có lạ không, vạn vật như chó rơm mà thôi. Nghiên cứu mới từ nhà vật lý Rajendra Gupta của Đại học Ottawa (Canada) khẳng định vũ trụ có thể già gấp đôi so với con số 13,8 tỉ năm tuổi được công bố năm 2021. Địa Cầu hiện tại ước tính 4,54 tỷ năm tuổi. Loài Homo sapiens tụi mình được mấy lần kỷ niệm 10 năm cuộc đời? Con người đâu là gì đâu mà đòi hỏi lẽ công bình?

Chúng ta sinh ra, lớn lên, bệnh tật, rồi tàn tạ và tiêu vong. Chẳng có ai, có điều gì được coi trọng, đúng thời thì sinh, nghịch thời thì diệt. Cái bất nhân của trời đất lại là cái Nhân rộng lớn sinh ra, che chở và quân bình vạn vật, không thiên vị "không vì kẻ rét mà dẹp mùa Đông". Đất trời có cái Đạo vận động lạnh lùng của riêng nó, cực thịnh ắt suy, vật cực tất phản.

Hiểu được biến dịch kia rồi, thì rèn cho tâm mình vượt lên trên những yêu ghét, hài lòng và bất mãn. Tìm cho mình một con đường Trung Đạo, một cái Tâm Quân Bình, để có thể một mình đi dọc hết chặng đường thiên lý này, với nụ cười ngốc nghếch thuở ban sơ.

À, Thư quán sẽ mở cửa đến Tết Ta này. Cuối tháng 2/2024, tụi mình sẽ trả lại mặt bằng cho chủ đất. Nên là từ đây tới đó, nếu bạn về Hội An, nhớ ghé thăm tụi mình nha. Còn Loongboong thì, hẹn gặp lại bạn ở đâu đó nhé!

Facebook của Thư quán ở đây nha:
https://www.facebook.com/nhadaubookcafe/

- loongboong -

Address

Đường Đoàn Kết, Cẩm Hà
Hoi An
560000

Telephone

0985582488

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Loongboong posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Business

Send a message to Loongboong:

Share

Our Story

(English below) Loongboong homestay (tên gọi lấy cảm hứng từ chủ nghiã xê dịch, từ những chuyến đi rong khắp đất trời) cách trung tâm phố cổ Hội An 3.5 km, cách biển 1km. Nhà rộng hơn 1000m2. Khuôn viên nhà gồm có nhà chính, nhà gỗ mái ngói âm dương, bếp, vườn rau, hồ bơi và sân vườn.

Tất cả các phòng đều được thiết kế hệ thống cửa sổ lớn để lấy gió và đón nắng trời. Miên man thay đổi những đường chân trời, loongbong rong ruổi, mỗi ngày trôi qua lại ngắm nhìn một mặt trời mới mẻ và khác biệt. Hởi người lữ hành, khi trái tim bạn nói rằng bạn cần ra đi, con đường ngoài kia luôn luôn rộng mở.

Loongboong homestay ( rooting on wanderism, roving over sea and land) is away 3.5km to the heart of hoian and 1 kilometers to the An Bang beach by cycling. The house is over 1000m2. All rooms are designed with large windows for wind and sun. When your heart says that you need to go, it means this is the way it should be.