26/12/2023
Trời lạnh đầu cứng đơ, đọc tin đứa em nhắn mà chẳng biết phải trả lời sao. Hắn gửi “Em không biết cảm xúc của chị thế nào sau từng đó những việc xảy ra, dù sao, em cũng tin chị sẽ vượt qua và hạnh phúc, vậy mới là công bằng”. Mình nhắn cho nhóc, rằng thiệt lòng mà nói thì cũng không hiểu mình đã đi qua những biến cố của đời sống này như thế nào nữa, chắc là cứ vậy mà đi thôi.
Đi qua bể dâu, điều duy nhất vẫn mãi không thay đổi: là nụ cười ngơ ngác trước thời cuộc và trái tim chân thành như cây cỏ. Đứa bạn thân từng hỏi sao cái gì mi cũng cười, buồn thì nói sao cứ im lặng mà cười khan vậy. Chừ nó không còn ở đây, mình cũng đâm ra bớt kiểu cười ngu ngơ kia.
Ừ thì đôi khi, mình ênh giữa đất trời rộng lớn, ấm ức ngước nhìn cao xanh để đòi hỏi cho bản thân một sự công bằng. Có chứ. Con người mà. Nhưng mình biết, trời đất vốn dĩ không công bằng, nếu ta cho là như vậy; và ổng cũng chơi rất fair play, nếu ta hiểu thấu cách chơi của ổng đến tận cùng.
Khi phải đóng cửa Loongboong, mình luôn tin rằng trái tim của ngôi nhà sẽ vẫn còn đập mãi. Sau này khi đất trời an vui trở lại, mình sẽ mở cửa nhà và đón mọi người trở về. Thư quán Nhà Đậu được dựng lên từ những gì còn sót lại của Loongboong, chỉ với một mong cầu: bạn về Hội An nếu không còn homestay để lưu trú, thì vẫn có một góc nhỏ mang phong vị của Loongboong, để bạn được an trú cùng những quyển sách hay, bên ly cà phê thơm và những cái ôm siết chặt.
Thư quán đi được 03 năm, các thành viên sáng lập rẽ sang những con đường khác rồi đạt được những thành quả mới, mình trở về nhận lại quán sau những ngày phiêu bạt. Cặm cụi sữa chữa lại quán được gần tháng thì chủ đất báo: sang năm 2024 họ muốn lấy lại mảnh đất này. À thì ra ta trở về dọn dẹp tinh tươm để chuẩn bị cho sự chia ly của nơi 03 năm trước ta đã khởi sự à. Mình lặng đi, sống lưng lạnh cóng như bị đóng băng. Rứa đó, vậy mà khoảng 10 phút sau, khí hàn kia bỗng nhiên tan biến đi đâu mất hết. Tất cả lại trở về KHÔNG. Không buồn, không vui, không trách than, không đòi hỏi công bằng.
Mọi sự đến và đi, có lẽ đúng vào lúc nó cần đi và đến. Một chuyện tình, một cái quán, một căn homestay nhỏ, hay một cuộc đời cũng là như vậy mà thôi. Có những cái từ Không rồi khởi sự đi lên thì trời đất mới chuyển dời, nhưng cũng có những cái phải từ vô cùng quay trở về Không thì mọi sự mới bắt đầu phát triển. Zero Waste - một lối sống không còn gì xa lạ với giới trẻ khắp tinh cầu trong kỷ nguyên này - là một ví dụ cụ thể cho Tính Không ở thì hiện tại.
Đạo Đức Kinh của Lão Tử có một câu như vầy “Thiên địa bất nhân, dĩ vạn vật vi sô cẩu". Bạn nghe có lạ không, vạn vật như chó rơm mà thôi. Nghiên cứu mới từ nhà vật lý Rajendra Gupta của Đại học Ottawa (Canada) khẳng định vũ trụ có thể già gấp đôi so với con số 13,8 tỉ năm tuổi được công bố năm 2021. Địa Cầu hiện tại ước tính 4,54 tỷ năm tuổi. Loài Homo sapiens tụi mình được mấy lần kỷ niệm 10 năm cuộc đời? Con người đâu là gì đâu mà đòi hỏi lẽ công bình?
Chúng ta sinh ra, lớn lên, bệnh tật, rồi tàn tạ và tiêu vong. Chẳng có ai, có điều gì được coi trọng, đúng thời thì sinh, nghịch thời thì diệt. Cái bất nhân của trời đất lại là cái Nhân rộng lớn sinh ra, che chở và quân bình vạn vật, không thiên vị "không vì kẻ rét mà dẹp mùa Đông". Đất trời có cái Đạo vận động lạnh lùng của riêng nó, cực thịnh ắt suy, vật cực tất phản.
Hiểu được biến dịch kia rồi, thì rèn cho tâm mình vượt lên trên những yêu ghét, hài lòng và bất mãn. Tìm cho mình một con đường Trung Đạo, một cái Tâm Quân Bình, để có thể một mình đi dọc hết chặng đường thiên lý này, với nụ cười ngốc nghếch thuở ban sơ.
À, Thư quán sẽ mở cửa đến Tết Ta này. Cuối tháng 2/2024, tụi mình sẽ trả lại mặt bằng cho chủ đất. Nên là từ đây tới đó, nếu bạn về Hội An, nhớ ghé thăm tụi mình nha. Còn Loongboong thì, hẹn gặp lại bạn ở đâu đó nhé!
Facebook của Thư quán ở đây nha:
https://www.facebook.com/nhadaubookcafe/
- loongboong -