Andante Nature Retreat

Andante Nature Retreat - Faraway from the madding crowd -
(638)

Một xứ sở lọt thỏm giữa rừng cây và ngập tràn ánh nắng Nguyễn Thành LuânLuân là nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp, là khách th...
08/08/2026

Một xứ sở lọt thỏm giữa rừng cây và ngập tràn ánh nắng
Nguyễn Thành Luân


Luân là nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp, là khách thuần tuý, không phải bạn của Andante. Lần đầu tiên đến trại, Luân về ghi lại những dòng này.

Andante, những ngày đầu chỉ là một mảnh đất không mùi, không được cày xới, tưới tắm. Nhờ các bạn, nó mới được thổi vào một linh hồn.

Một nơi chốn, níu chân níu tay hay rời xa nhau, có khi cũng chỉ vì những điều rất nhỏ nhặt vậy thôi.

Trại vẫn ở đây, vẫn mở cửa (he hé) và mong ngóng những sum vầy.

______

Andante là một trong những nơi đặc biệt nhất mà mình từng đi trên khắp thế giới, một phần có lẽ đây là nơi duy nhất mình 'được phỏng vấn' test trước khi có thể book được phòng! 🙂

Với một chi phí không hề nhỏ, thậm chí phải nói là ngang ngửa resort 4-5 sao nếu tính cả phí di chuyển để vào được đến tận nơi hoang vu hẻo lánh cách trung tâm Đà Lạt hơn 30km, một chốn vừa bước đến là mất hẳn sóng điện thoại cùng internet, tách biệt hẳn với thế giới bên ngoài.

Với đầy những 'khuyết điểm' như vậy nhưng tại sao Andante có một hấp lực không nhỏ với những người đam mê trải nghiệm như mình?

Đấy chính là cảm giác bình yên tuyệt đối mà không một nơi nào khác có thể mang lại. Mình đã đi rất nhiều nơi quảng cáo là một chỗ nghỉ dưỡng, nhưng nhiều khi đấy chỉ là một cách nói cho một nơi hơi xa xăm và bao quanh bởi khung cảnh thiên nhiên được gọt đẽo bởi bàn tay con người. Andante hoàn toàn không phải như thế.

Đấy là một nơi mà buổi sáng thức dậy bạn có thể bắt gặp mấy chú chim bay tận vào phòng mà không có cảm giác sợ hãi.

Đấy là một nơi mà bạn phải tự đi hái rau ngoài vườn để nấu ăn, tự nêm nếm bằng bất cứ thứ gì bạn tìm thấy được xung quanh bếp hay từ chính lòng mình. Mình siêu siêu siêu siêu thích cái bếp của Andante. Cái bếp toàn là những thứ rất mộc mạc như hái từ trước vườn nhà, nhặt sau hiên bếp, nhưng không thiếu một dụng cụ gì để nấu nướng.

Đấy là một nơi mà bạn có muốn cũng chẳng thể lên mạng check email, newsfeed... được. Thay vào đấy, buổi sáng bắt đầu bằng một chuyến dã ngoại leo lên ngọn đồi phủ bóng thông sau lưng chalet (bungalow gỗ trên triền đồi thông) với sự tháp tùng của cún Lọ Lem Thóc tham ăn dễ dụ hay đơn giản ngồi lì bên bếp lửa với Lọ khoái chơi đùa.
Cái cảm giác được sống giữa thiên nhiên núi rừng Đà Lạt không gượng ép, không có ai cầm tay chỉ góc này chụp đẹp hay đi như thế nào mới đúng đấy chỉ có thể tạo nên bởi bàn tay của những người chủ thật sự yêu da diết cái ma mị của sự an yên.

Đấy có thể không phải là một cảm giác phù hợp với tất cả mọi người. Nhiều bạn hỏi mình có đáng bỏ công bỏ sức để 'nghỉ dưỡng' như thế hay không, thì mình không trả lời được. Đối với mình trải nghiệm là một thứ rất cá nhân mà không ai có thể quyết định hộ!

Vậy nên mình hiểu rằng gia chủ khi đặt những câu hỏi kỳ lạ với khách muốn đặt chỗ, không phải vì họ 'chảnh' hay kén cá chọn canh, mà chỉ đơn giản là muốn mình hiểu được mục đích thật sự của cái chốn nhiệm màu này và tránh khỏi những kỳ vọng sai với định hướng ban đầu.

Không biết liệu mình có cơ hội được đặt chân tới xứ sở này nữa hay không, nhưng đây chắc chắn là một trải nghiệm độc nhất vô nhị mà mình khó có thể nào quên được. Mỗi trải nghiệm lại là một mảnh ghép để xây dựng nên chính con người của mình rất tự hào ngày hôm nay.

Nguyễn Thành Luân

Tối đa      Tối giảnTrong khi người người nhà nhà hăng hái dọn nhà, vứt đồ, sống thật giản đơn đạm bạc… theo xu hướng tố...
07/08/2026

Tối đa
Tối giản


Trong khi người người nhà nhà hăng hái dọn nhà, vứt đồ, sống thật giản đơn đạm bạc… theo xu hướng tối giản bắt nguồn từ Nhật Bổn, nhà mình vẫn la liệt cơ man nào là đồ, và cây xanh thì cứ ra sức đâm chồi nẩy lộc như ở trong rừng, như thể đây là vương quốc riêng của chúng.

Bạn bè thân thiết đều biết bao năm nay mình sống & phấn đấu cho chủ nghĩa tối giản. Bao nhiêu năm nay, một quê mấy kiểng: Thư viện ở mấy nơi, có quyển nào cần đọc thì tìm hết cả hơi; tư trang đồ tế nhuyễn cũng thế. Tỷ như có một cái áo cũ mèm, sợi vải đã mòn xơ mình yêu lắm, mà có lúc điên cuồng đi kiếm không biết nó ở Saigon, Đà Lạt hay bên kia trái đất… Sự nghiệp tối giản của mình được bắt đầu một cách rất vẻ vang bằng cách hùng dũng tậu luôn chừng… 20 quyển sách bàn luận, hướng dẫn, triết lý v.v… về tối giản; tất nhiên là đọc đâu có hết! Rồi sự sùng tín chủ nghĩa tối giản cho bản thân, nó cứ chậm dần, bớt sốt sắng dần… Không cần thiết nhưng lại đẹp và vui mắt, vui lòng từ sáng tới tối, chọn cái nào? Tối giản đâu có dễ sống thế! Cho nên tối giản trình của mình tới giờ vẫn còn lưng chừng đồi lắm, chỉ đơn giản là hạn chế sắm thêm, trừ… sách và cây!


Về sách, chỉ đơn giản là mình thích sách. Có quyển mình có đến vài bản: Dịch giả khác nhau, bìa mới đẹp quá không cưỡng nổi, hay một bản in cũ từ mấy thập kỷ giấy tái chế đen thui lẫn với xác mía, giữ để làm kỷ niệm… Không phải vì lo lắng về việc tích lũy tri thức, không phải để thể hiện gu thẩm mỹ, thậm chí cũng chả phải để trở nên tốt hơn, thiện hơn hay uyên bác hơn. Chỉ là giữa một thế giới đầy bất định, mua sách là một trong số ít những điều mà mình chắc chắn sẽ mang lại niềm vui cho bản thân. Cứ thế, ‘ta nghèo đi một cách giàu có & kiên định’!

Hành trình cuộc đời của mình, qua rất nhiều nơi. Đôi khi lang bang, mất hút, đôi khi ngủ yên vì kiệt sức... Đi mãi, rồi dừng lại ở một nơi nào đó. Lúc nào cũng bận rộn dọn dẹp cho mình một cái ổ - một ngôi nhà. Và nhà nào cũng… rất nhiều đồ linh tinh! Cả trại bây giờ cũng thế. Ngoài sách vở, cây cối, còn lủ khủ bao nhiêu thứ không biết đặt tên là gì. Rồi cũng có những đồ vật tưởng như vô dụng, nhưng chính bản thân chúng lại mang một ý nghĩa, đối với mình vậy là đã đủ hữu ích. Rất nhiều thứ hay được xem là chẳng cần thiết, hay tệ hơn, ‘vô dụng’. Nhưng nếu không có người nghĩ tới, đời sống có lẽ sẽ trở nên lạnh lẽo, mệt mỏi hơn chăng? Chỉ cần những nhu cầu rất cơ bản của mỗi người đã được nghĩ tới trước một chút, những thứ lặt vặt đơn giản để người mình thương biết họ được thương, và làm cuộc đời họ dễ dàng hơn!

Những thứ không tạo ra sự xa hoa hay hữu dụng thực tiễn, nhưng mang lại cảm giác được chăm sóc một cách trìu mến. Trong đời sống gia đình, mình thường hay để tâm đến những việc lẩm cẩm, từ tấm thảm trải cạnh giường để không lạnh chân đến ánh sáng mờ trong phòng tắm, vừa đủ chiếu sáng mà không làm mất giấc khi phải lần mò giữa đêm khuya, cốc nước có ấm không, gối nằm cao hay thấp… Những điều rất nhỏ. Nhưng chính những điều nhỏ ấy mới khiến những người ở đó có cảm giác ‘mình đang được nghĩ tới’.


Ở Saigon, nhà bạn mình là một nơi chốn hiếm hoi, hay duy nhất, mà mình yêu vô kể và luôn cảm thấy tuyệt đối thoải mái bình yên. Công việc hai vợ chồng quay cuồng bận rộn, thêm một bạn nhỏ cần được chăm sóc đặc biệt, bạn mình hiếm cho thời gian sắp xếp chưng dọn. Đồ đạc có khi ngổn ngang khắp nơi, hoa mang tới cắm xong phải bê bình tìm chỗ trống mà đặt, quần áo chăn màn giăng phất phơ trong hoàng hôn buông xuống rất đẹp – bạn mình quần quật giặt giũ phơi phóng suốt ngày suốt tuần. Những hôm đến nhà nắng giòn mây xanh ngắt, ngồi ăn ngoài hiên, bạn mới vội vội vàng vàng mang cất để có chỗ ngồi xơi bún mắm với nhau…

Đi tới đâu, ở chốn nào trên thế giới này, mình cũng luôn nhớ phòng khách bừa bộn gió lồng lộng, cái sàn nhẵn bóng mát rượi không cần máy lạnh ru mình ngủ say hơn bất kỳ khách sạn sang trọng nào, căn bếp đủ thứ đồ ăn thức uống trên đời với cơ man bát đĩa đủ màu mè theo một thẩm mỹ kỳ lạ mà mình hay ngó nghiêng xem có hộp gì đẹp hay món gì vừa miệng để xin mang về, những dụng cụ đồ nghề lạ lẫm kỳ khôi không biết chức năng của chúng là gì (Chuột & Lê cãi nhau, đấy là két sắt đựng tiền hay cái máy đo điện?)… Ở đấy, mình có thể bê chăn nệm đến bất kỳ góc nào để nằm lăn ra đọc sách, dùng chung nhà tắm với Sami - một con mèo to béo phục phịch, nghe nói ăn một ký cá nục trong bốn ngày, cũng không lấy gì làm tối giản, đi trong nhà lúc nào cũng sợ dẫm phải nó hay dẫm phải đồ đạc… Và cũng ở đấy, mình luôn biết góc cất cái bàn chải dành cho riêng cho mình - sau khi ăn bún mắm, ngăn nào kệ nào sách nào trong thư viện, chỗ lấy gối kê lưng… Và lúc nào đang giữa bữa mà mệt quá đau lưng quá thì có thể điềm nhiên nằm xoài ra để ăn kiểu La Mã.

Một ngôi nhà quá sức là tối đa. Đồ đạc tối đa, nội thất tối đa. Và tình yêu, hẳn nhiên là tuyệt tối đa.

Nhà bạn mình còn là nơi mình thấy 'đủ'. Ở đấy, mình cảm thấy hơn nơi nào hết, rằng không cần gì nhiều hơn những thứ đang có trong đời. Ở đấy, mình được mệt, được mềm yếu, là nơi để mình được chạm đến, được an ủi & được cả bất an!


Mình tin rằng một nơi khiến người ta nhớ hay yêu không chỉ vì đẹp, đồ đạc sang trọng tiện nghi… Đôi khi, mình nhớ một nơi vì ở đó, mình thấy dễ sống, thấy được chăm sóc, thấy có thể thả lỏng một chút sau rất nhiều ngày phải tự lo cho quá nhiều thứ. Với mình, chất lượng sống & làm đời vui, nằm ở những chi tiết nhỏ như vậy. Mỗi thứ hiện diện trong không gian, dù bé hay to, hợp lý hay bất hợp lý đối với những cái đầu duy lý, đều có một lý do để ở đó: Làm cho đời sống nhẹ nhàng hơn, dễ chịu hơn, và con người cảm thấy được thương yêu hơn. Thương những người mình yêu thương, và thương cả bản thân mình nữa!

Cần nói thêm cho rõ, đấy không phải là là hội chứng cần-phải-có: Một ngôi nhà rộng lớn hơn, những món đồ sành điệu hơn v.v… để nhất định phải theo kịp xu hướng khiến cho cho cuộc khủng hoảng về tinh thần lẫn tài chánh - mua quá nhiều mà, ngày càng sâu sắc. Đối với mình, đồ đạc không cần phô trương, nhưng thật sự phục vụ đời sống của mình, cả về ý nghĩa tình cảm, và khiến lòng mình yên ả, lành lặn. Đó là những thứ có thể không khiến người ta bước vào và trầm trồ nhưng khi ở lại đủ lâu, người ta sẽ hiểu được tại sao chúng lại ở đó, nâng đỡ cả tấm lưng đau lẫn tâm hồn kiệt quệ…

Trong cái không gian đấy, không cần phải dè chừng hay rón rén làm người hợp thời. Chỉ cần buông mình xuống bất cứ góc nào, lấy tấm chăn quấn quanh người, vớ lấy sách nằm ngổn ngang khắp nơi hoặc chỉ đơn giản nhắm mắt, để mình lang thang. Lộn xộn hơn một chút, tối hơn một chút, mờ mịt hơn một chút, để tâm trí có chỗ trú ẩn. Rồi cứ tự nhiên thấy, à tối đa cũng được, miễn mình vui, mình không cần khoác lên vỏ bọc nào để thành ra ‘có gout’ hay đẽo gọt cho vừa với cái áo ‘tối giản’ quá chật với mình! Sách vở cây cối đồ đạc lẩm cẩm của mình không hét lên: Ngắm tôi đi! Chúng âm thầm bảo: Cứ sống đi, tôi đỡ cho mà!


Cuộc đời đến ngần này, nên tập làm phép tính trừ, bớt đi nhiều thứ cho nhẹ lòng, mà sao cứ động đến việc đọc và trồng, vẫn cứ muốn làm thêm phép cộng là sao? Đơn giản là mình thích gần gũi với những gì mình cảm thấy có sự connection. Nó nhắc mình, không phải lúc nào cũng cần gồng lên. Và rằng, đơn giản hay tối giản, cuối cùng vẫn chỉ là ước lệ để mình thấy bình an. Đời sống thật thì luôn xộc xệch mà!

Con người thường hay dùng chữ ấm áp để mô tả mơ ước cho một mái nhà, một chốn dung thân của riêng mình. Nguồn cơn sâu xa, có lẽ cái gọi là ấm áp thực ra đến từ rất nhiều yếu tố: sự tiện nghi, tính sở hữu, kế đến là sự có mặt của những thứ họ yêu thích. Về cơ bản, có lẽ con người đều cần một thứ gì đó có ‘sentimental values’ để họ cảm thấy là ‘nhà’ thật. Những ‘sentimental values’ tạo nên một không gian bao dung đỡ lấy những hoang mang mệt mỏi mà không phải bao giờ mình cũng có thể gọi tên.

Có lẽ chính vì vậy mà mình nỗ lực xây cho riêng mình một không gian nội lẫn ngoại tâm, một liều thuốc của niềm hy vọng & sự thanh thản được giữ kín, chôn giấu sâu tận đáy lòng, ít bao giờ hé lộ…

Ảnh: Dương chụp Sami.

Tình yêuLê Minh HàCuối cùng thì tiếng phản nghĩa của tình yêu là tình yêu.Khó có thể nói bà Schumacher là một phụ nữ đẹp...
03/08/2026

Tình yêu
Lê Minh Hà

Cuối cùng thì tiếng phản nghĩa của tình yêu là tình yêu.


Khó có thể nói bà Schumacher là một phụ nữ đẹp ngay từ cái nhìn đầu tiên. Ít nhất là bà không đẹp như Evelyn con gái bà. Evelyn trạc tuổi tôi, trán rộng, cằm thon, tóc vàng, mắt xanh, dáng thanh thoát và là một bà mẹ độc thân hấp dẫn. Tôi nhìn Evelyn, cố gắng tìm kiếm ở cô vẻ đẹp của bà mẹ ngày son trẻ. Nhưng rõ ràng là bà không giống con gái mình.

Nhưng không chắc Evelyn hấp dẫn hơn mẹ mình khi bà Schumacher còn trẻ. Đấy là nhận xét của ông chồng tôi sau lần đầu gặp bà. Bà mang một cái bánh mới nướng phủ tấm khăn vải rất đẹp qua gõ cửa nhà tôi, chào mừng chúng tôi thành hàng xóm của bà. Khuôn mặt góc cạnh. Tóc ngắn cắt ngang má màu hạt dẻ đã bạc. Miệng rộng và môi mỏng. Đường nét cũng bình thường. Nhưng khi cất tiếng nói cười, toàn bộ khuôn mặt bà bừng sáng, không lộng lẫy mà êm dịu. Vẻ êm dịu ấy lạ lùng lại cực kì phù hợp với phong thái ăn mặc và đi đứng của bà.

Tôi chưa bao giờ thấy bà trang điểm, đi giày cao gót, mặc váy... như rất nhiều phụ nữ trạc tuổi. Quần jean, ống quần có vẻ hơi ngắn so với chân, dận giày cao cổ, áo phông mùa hè và áo nỉ mùa đông, áo khoác mở phanh, cứ thế, bà đóng cửa xe sau lưng, sải những bước dài nhẹ nhõm. Không hiểu sao, nhìn bà đi tôi cứ hình dung ra dáng khoan thai của một con báo cô độc và kiêu hãnh. Kiêu hãnh, hẳn rồi. Cứ nhìn kiểu ăn mặc như không để tâm tới mắt nhìn của thiên hạ, cứ nhìn cái Mercedes đời mới vô cùng đắt đỏ bà lái và cách bà nói chuyện với thằng cu bé nhà tôi, cho nó quà là biết.

Người kiêu hãnh thật sự thường là người giản dị và từ ái. Cô độc, phải, bà sống một mình. Mẹ bà sống ở tầng trên cũng một mình, hai mẹ con đi đâu cũng có nhau nhưng lại không ở chung, hồi đó với tôi điều này rất lạ.


Tôi cứ ngỡ bà góa chồng như mẹ bà. Nhưng không phải. Một buổi tối sang nhà trả tờ báo, mang cho bà đang bị ốm bát cháo gà nấu kiểu Việt, tôi gặp chồng bà về thăm vợ. Và ở đó, lần đầu tiên tôi biết về cuộc đời bão táp của người đàn bà sang trọng, giản dị, sống kín đáo và đầy vẻ khiêm nhường là hàng xóm của mình.

Hóa ra người đàn ông là ông chồng thứ hai li thân mà không li dị của bà Schumacher. Ông sống ở Frankfurt cùng người đàn bà ông yêu, nghe nói trẻ bằng tôi, và cùng cô điều hành hai trường dạy lái xe mà bà góp nửa vốn. Nếu không biết đó là cặp vợ chồng li thân mà không li dị, nhìn cách họ quan tâm nhau, người ta có ngay cảm giác họ là những người bạn thiết.

Đúng lúc tôi vừa định ra về thì Evelyn mang thằng con đến bà ngoại, và tôi ngạc nhiên vì Evelyn hóa ra trông cũng chẳng giống ông bố. Ngày hôm sau khi qua nhà bà Schumacher trả tờ báo, lúc chuyện trò, nghe tôi thắc mắc, bà cười rộ lên:

- Ông ấy là bố của Evelynn sao được. Ông chồng này kém tuổi cô. Ông ấy hơn Evelyn hơn mày có mười mấy tuổi thôi mà.
- ?
- Cháu biết bố Evelyn đấy.
- ?
- Bố của Evelynn rất hay có mặt trên báo.

Ối giời! Tôi làm sao biết được ai với ai là thổ dân ở trên mặt báo xứ này. Bà ngồi dậy, bê từ trên giá xuống một cuốn album dày, mở ra, chỉ:
- Bố Evelyn đây này. Ông ấy là chồng đầu của cô.

Chỉ nhìn những người trong bức ảnh là tôi cắt nghĩa được ngay cho mình tại sao bà Schumacher nom giản dị mà lại sang đến thế. Không từng quen với lối giao tiếp ở tầng lớp của những người trong tấm ảnh tôi vừa xem thì không thể có cái vẻ sang trọng mà giản dị như không ấy. Bà nhẹ giọng:

- Ông ấy là kiến trúc sư. Văn phòng kiến trúc sư ở Wiesbaden của ông ấy nổi tiếng lắm, mở từ hồi cô chú mới cưới nhau, từ những năm sáu mươi.
Rồi:
- Khi cưới nhau, cô đã tưởng mình lấy ông ấy thực sự vì yêu. Ông ấy xứng đáng được thế.
-?
- Nhưng hóa ra cô yêu một người mà mãi về sau mới gặp.

Thành phố nằm bên bờ con sông Lahn. Ngay trong khu phố cổ hơn 700 năm dành cho người đi bộ có một nhà thờ lớn. Những người già bảo đó là nhà thờ dành cho người nghèo. Còn người giàu thì dự lễ ở đại giáo đường - Dom, mà họ bỏ tiền xây riêng trên đỉnh một ngọn núi soi bóng xuống dòng sông. Ờ, Chúa thương tất cả loài người. Nhưng con người lại yêu Chúa bằng những cách khác nhau thế đấy!

Vợ chồng ông kiến trúc sư trẻ khi đó thuộc tầng lớp thượng lưu của thành phố. Bà con nhà bình dân thôi, nghèo, vì ông bố đã chết ở mặt trận phía Đông thời chiến tranh thế giới thứ hai, nhưng ông lại là con nhà có sừng có mỏ và may sao vẫn nguyên vẹn trong chế độ phát xít. Họ làm lễ cưới ở đại giáo đường, nơi chủ nhật nào cũng dự lễ sáng. Ông kiến trúc sư còn là thành viên của dàn đồng ca rất chi là nổi tiếng của Dom. Chỉ cần biết thế là đoán được sức hấp dẫn của bà Schumacher ngày trẻ. Cuộc sống của họ thật là êm ả và điều đó thật đáng giá vào những ngày tháng đó, những ngày tháng người Đức chưa nguôi hồi tưởng về cuộc chiến tranh thế giới thứ hai do chính mình gây ra và thua thảm thua hại. Họ có hai người con là Evelyn và Moritz. Bà kể cho tôi:

- Cả hai đứa đều được rửa tội ở Dom. Nhưng người làm lễ rửa tội cho Moritz là… người tình của bà - một linh mục xuất thân từ một chủng viện danh tiếng ở miền Nam Đức, quê hương của một ông thầy tu khác sau này trở thành Giáo hoàng. Ông linh mục trẻ nổi tiếng thông thái mới được phân về giáo phận thay cho ông linh mục cũ vừa thụ phong Hồng Y và được Giáo hoàng rút về Vatican ngay lập tức.

- Ông ấy có một giọng nói cực kì đặc biệt. Không! Cũng không hẳn là giọng nói, mà là cách nói. Cô không biết phải kể như thế nào. Nhưng nếu cháu nghe ông ấy nói thì sẽ không nghĩ đó là con trai của Chúa nói với mình, mà là một con người - thật sự là con người, vô cùng khác chúng ta mà lại vẫn như chúng ta. Thế mà ông ấy là linh mục, không phải là mục sư của nhà thờ Tin lành, không được có vợ con để biết con người bình thường như chúng ta sống và nghĩ như thế nào.

Và bà Schumacher là người tình của ông cha cố ấy? Khi đang là vợ của một người danh tiếng trong đời sống ở xứ đạo tiếng tăm này vào cái thời gần như không có ai không đến nhà thờ dự lễ sáng chủ nhật? Bà đã sống thế nào lúc đó và sau đó?

- Không dễ dàng! Đấy là những ngày mẹ cô phải cúi mặt mà bước trong thành phố này. Nhưng cô thì không. Cô bắt mình phải ngẩng đầu. Nếu cô cũng cúi mặt thì chắc cứ thế mà đi thẳng ra bờ sông, bước thẳng xuống nước, không giãy dụa.

Ông kiến trúc sư biết tất cả. Họ li thân khi bà Schumacher có thai đứa con út. Cả thành phố biết đứa trẻ bà sinh ra là con ai.

- Cháu gặp Martin rồi đấy. Nó có tới ba phần giống bố nó.

Con trai út của bà - Martin, là một người đàn ông trẻ hết sức lịch sự, chắc chỉ chừng hai tư hai lăm tuổi. Mái tóc nâu bồng bềnh. Đôi mắt nâu như không có đáy, xa vắng, nhưng khi gặp mắt ai thì cứ như có một ngọn lửa ấm áp quay về. Miệng rộng và môi đầy. Giọng nói điềm đạm như tính tình. Tôi có thiện cảm lập tức khi gặp Martin lần đầu, được anh chàng giúp đỡ dù chưa cất lời nhờ lúc loay hoay trước cầu thang máy với thằng con bé cùng cái xe đẩy đầy ự đồ ăn thức dùng mới mua. Martin sống riêng nhưng cùng thành phố với chúng tôi và gần như tuần nào tôi cũng thấy chàng trai trẻ về thăm mẹ. Nếu cậu ta được có ba phần của ông bố thôi thì không biết ông linh mục bố cậu còn đẹp trai và quyến rũ đến như thế nào.

Câu chuyện tình yêu bà kể cho tôi không dừng ngay hôm đó. Nó làm tôi bị xáo trộn mỗi khi lên Dom. Đến thành phố này thì không thể không tới Dom, đi vòng quanh bên ngoài nhà thờ, nhìn xuống thành phố, dòng sông và cái cối xay nước khổng lồ bên dưới, thả bước vào nghĩa trang, thắp một ngọn nến trong nhà nguyện, cố gắng nhìn qua ô mắt cáo ở phòng sám hối, rồi ra trước cửa đón ngọn gió bốn mùa cuồng phóng thổi. Lần nào nhà có khách xa chúng tôi cũng điệu khách lên Dom. Lần nào tôi cũng bắt gặp mình tự hỏi bà hàng xóm của mình đã hẹn hò với ông cha cố của nhà thờ này như thế nào ở nơi này. Ông cha cố đã nói gì khiến một người đàn bà có danh có phận đến thế như bà buông bỏ hết.

- Không, ông ấy không hề tìm cách quyến rũ cô. Đơn giản là cô yêu và khiến ông ấy cũng yêu. Không, cô không buông bỏ hết. Cô chỉ buông bỏ cuộc hôn nhân với chồng. Cô không thể xúc phạm chồng ngay cả khi cô không hề ăn năn vì tình yêu của mình. Cháu biết không, có những điều đã làm rồi và mình không được phép cất lời xin lỗi! Xin thứ lỗi bao nhiêu cũng là không đủ cho việc mình làm. Và chồng cô hiểu. Không có ông ấy, cô sẽ không thể nào gồng gánh được mẹ già và ba đứa con.

Đáng nể! Không phải là tiền của ông kiến trúc sư. Mà là cái tình người đàn ông dành cho người đàn bà từng là vợ của mình. Bà bảo tôi rằng lúc đầu bà nghĩ ông giúp bà vì hai đứa con của ông bà sống với mẹ lúc hai người chia tay. Bà bảo bà biết gia đình ông phản đối điều đó, ép ông công khai cắt đứt quan hệ với bà bằng cách giành lấy hai đứa trẻ. “Nhưng ông ấy không làm thế! Ông ấy biết làm thế thì cô sẽ chết. Và rồi cô hiểu rằng, sự độ lượng ấy bắt đầu từ tình yêu chồng cô từng dành cho mình. Chúa cho hai người lấy nhau. Chúa che mắt cô, để cô tưởng mình yêu chồng. Cháu đã khi nào biết điều đó chưa? Cô nghĩ mình yêu, rất thành thật".

Nhưng độ lượng đến bao nhiêu đi chăng nữa thì ông chồng bà cũng không thể che chắn được hết cho người vợ cũ và những đứa trẻ trước mọi khốn khổ khốn nạn ở đời. “Mẹ chúng mày làm ô uế nhà Chúa.” Mẹ chúng nó phản bội chồng, quyến rũ cả linh mục.” Evelyn và hai cậu em bé đã phải nghe những điều ấy hàng ngày, từ họ hàng, hàng xóm, từ thầy cô, từ bạn học, từ ở nhà đến ở trường. Trong lớp hai chị em bị bạn từ chối ngồi cùng bàn. Đi xe bus từ nhà đến trường từ trường về nhà thì bị bạn xô đẩy, tỏ thái độ là bị bợp tai ngáng chân. Khổ nhất là Moritz. Đi học thì còn có chị có em. Nhưng tan học thì có khi nó phải về một mình, hoàn toàn cô độc. Đỉnh điểm là có những ngày hai chị em Evelyn tan học muộn có vài phút mà lái xe bus của trường nhìn thấy vẫn cho xe chuyển bánh, không dừng.

Bà kể cho tôi nỗi đau buồn chưa từng vơi:

- Martin lớn lên cũng bị vậy suốt thời tiểu học và nó im lặng chịu đựng y như Evelyn. Không biết nó nhẫn nhịn vì biết mình quả thật là con một linh mục hay là tính nó bình tĩnh điềm đạm giống ông ấy. Evelyn và Martin gắn bó với mẹ, thương mẹ. Nhưng Moritz thì khác. Cô đã lo ngại sự nhẫn nhục của Moritz ở những ngày tháng khốn khổ ấy chỉ là vẻ bề ngoài và đúng vậy. Nó căm ghét cô! Nó có quyền căm ghét cô. Cũng như cô cho rằng mình có quyền yêu. Ở đời chẳng có cái gì trọn vẹn cả. Cô hiểu điều đó và chấp nhận thái độ của con mình.

Tôi nghe và không hiểu. Tại sao bà và ông linh mục phá giới kia không cùng nhau rời bỏ nơi này, mang bầy trẻ đi thật xa mà lo toan cuộc sống chung. Nhưng rồi tôi hiểu. Có quá nhiều ràng níu theo luật và ngay cả không có luật. Bà không thể buộc chị em Evelyn cách biệt với bố, đối mặt với những gian nan cơm áo nếu làm vậy. Bà cũng không muốn tình yêu trở thành dây trói trói buộc người mình yêu.

- Không thể! Làm vậy thì cô chỉ vì mình. Cô không sai khi yêu, cô tin vậy. Nhưng yêu như thế này thì người đời này không dung. Thế nên cô phải chịu trừng phạt. Mẹ cô bảo, không được lẩn tránh, phải đi hết con đường g*i ấy mới đến được với sự giải thoát. Khó lắm! Nhưng không đi thì không bao giờ hết đường! Sống ở đây, đối mặt với sự khinh bỉ ghét bỏ, nhưng con cô biết trong nhục nhằn vẫn có người hết lòng yêu thương chúng nó ngoài mẹ. Sống ở đây, buông bỏ tình vợ chồng và tình yêu, cô mới có thể làm cho những người đàn ông mình yêu thương được tự do sống tiếp cuộc đời của họ. Phải phải, cô không yêu bố của Evelyn và Moritz như say mê bố của Martin, nhưng cô cũng chưa bao giờ không yêu thương ông ấy. Nếu cô với người yêu bỏ xứ này mà đi, thì cô sẽ tước đoạt mất cơ hội để mọi người biết bố của Evelyn và Moritz tử tế như thế nào, ông ấy sẽ chết vì nhục nhã mất. Với lại làm thế rồi sớm muộn mọi sự cũng trở thành bẽ bàng. Tại vì…

Một giọt, hai giọt, dòng nước mắt tràn ra, ràn rụa trên mặt bà:
- Ông ấy yêu cô, nhưng không yêu cô hơn yêu Chúa. Ông ấy vẫn là người của Chúa dù không còn được là linh mục ở nhà thờ.
- Bây giờ…
- Bây giờ ông ấy là giáo sư thần học ở Heidelberg. Ông ấy lấy vợ, là thư kí của ông ấy nhiều năm. Bà ấy yêu ông ấy đến nỗi cô ngờ rằng bà ấy chỉ mong cô chết đi, vì ông ấy từng yêu cô và có con với cô. Nhưng bây giờ, mọi người già rồi. Vợ ông ấy không có con. Mấy năm trước bà ấy gọi cho cô, xin cho ông bà ấy nhận thằng Martin là người thừa kế. Cô nghĩ là giờ ông ấy có thể yêu vợ, vì bà ấy đã biết yêu ông ấy, yêu chứ không phải là say mê. Từ hồi đó năm nào Martin cũng đến thăm ông bà ấy.

Tôi không biết vì sao bà cởi mở với tôi đến thế, chứ bình thường bà lịch sự nhưng kín đáo với hàng xóm. Nếu không có nụ cười sáng bừng ấm áp làm mềm mại lại nét mặt thì còn có thể cho rằng vẻ kín đáo ở bà là biểu hiện của một tính cách cứng rắn và lạnh lẽo. Còn có bao nhiêu cư dân ở thành phố này biết được cuộc tình bi ai, nóng bỏng bà đã sống qua để hiểu vẻ kín đáo kia là cách bà tự vệ trước cuộc đời? Đáp lại câu hỏi của tôi, bà cười mệt mỏi:

- Thời thế đổi, con người cũng đổi. Nhưng cô không quan tâm tới chuyện ai nghĩ gì về mình ngay từ khi đó. Nếu cô có lỗi, thì đấy là lỗi với Chúa, không phải là lỗi với người, trừ với mẹ, với chồng, với con. Chỉ có họ chịu khổ vì cô. Nhưng họ biết cô không cố tình làm mọi người khổ sở. Chúa cho cô biết thế nào là tình yêu. Chúa cho cô gặp ông ấy gặp nhau ở đời này, nhưng Chúa không cho có nhau. Chúng tôi yêu nhau, hạnh phúc vì yêu nhau, nhưng chúng tôi không sung sướng. Cô không biết ông ấy có nghĩ như mình không. Không quan trọng! Ngay từ đầu cô đã yêu ông ấy mà không hề cầu mong có ông ấy trong đời. Nhưng bây giờ, cô biết là đã đến lúc phải bắt đầu một quãng đời mới theo cách mới rồi.

Buổi trưa chủ nhật đó, gặp nhau ở chỗ đậu xe,bà Schumacher thông báo:
- Cô vừa đi dự lễ sáng ở Dom.

Dự lễ? Ở Dom? Nơi khởi phát tình yêu của bà với vị cha xứ nổi tiếng? Nơi bà tự cấm cửa sau khi vụ tai tiếng giữa bà và ông cha xứ nổ ra. Vậy là gần, ba mươi năm giờ bà đã trở lại với nhà thờ.

- Gần ba mươi năm, đúng bằng tuổi của Martin, cô không đi nhà thờ. Bao nhiêu năm tháng ấy với cô, nhà thờ chỉ là nơi con người tụ tập để phỉ báng tình yêu mà Chúa đã đăt vào lòng một con chiên của Chúa. Nhưng tới tuổi này, cô hiểu ra những người đó không có phước phần, Chúa chưa cho họ biết hạnh phúc. Hạnh phúc bao giờ cũng bắt đầu từ tình yêu, từ sự bình đẳng trước Chúa của những người yêu nhau chứ không phải bắt đầu từ sự căm ghét và niềm tin mình tốt đẹp hơn kẻ khác.

Thế rồi bà đột ngột:
- Cháu biết không, Chúa gọi ông ấy về với Chúa rồi. Cô thay ông ấy đi nhà thờ. Ông ấy sau khi thôi không được làm linh mục, vẫn đi nhà thờ để sám hối với Chúa và tạ ơn Chúa.

Tôi đờ người.

Rất lâu sau này, khi chúng tôi rời thành phố đó và từ đó không gặp lại bà, tôi vẫn hay nghĩ xa nghĩ gần về câu chuyện cuộc đời bà. Chính là bà đã giúp tôi gỡ bỏ chấp niệm về những mối tình ngoài chồng ngoài vợ. Chính là bà đã cho tôi hiểu cần phải biết trân trọng tình yêu đích thực. Và tình yêu đích thực chỉ có khi con người dám yêu, dám nhận chịu hạnh phúc cùng khổ đau, dám chịu trách nhiệm cá nhân khi cô đơn giữa bầu trời này mặt đất này, và dám không oán hận số phận!

Lê Minh Hà.

01/08/2026

Xe ngựa chiều nay ngập thị thành,
Chiều nay chàng bắt được trời xanh,
Đọc xong bảy chữ thì thương lắm,
"Vạn lý tương tư, vũ trụ tình"...

Đời mấy tuần nay không có gì vuiNăm nay trời hạn. Từ cuối xuân đến giờ, mưa chỉ nhỏ giọt. Những cánh đồng hướng dương & ...
31/07/2026

Đời mấy tuần nay không có gì vui


Năm nay trời hạn. Từ cuối xuân đến giờ, mưa chỉ nhỏ giọt. Những cánh đồng hướng dương & hoa cải vàng mọi khi vươn lên mơn mởn, giờ thấp lùn lè tè, còi cọc. Màu xanh vào mùa hè tít tắp tận chân trời giờ thay bằng một tấm thảm vàng úa, và mặt trời thì cứ tàn nhẫn xói xuống… Mấy tuần trước nóng kinh khủng lắm, nóng lả hết cả người, nóng không thở nổi, nóng không nhấc tay lên nổi. Giữa trưa, mình thè lưỡi, thở phì phò như mấy con chó nằm ở hiên bếp trại vào mùa hè. Rồi có hôm sáng sớm nhiệt độ tuột xuống dưới 10º, lại run cầm cập.

Về lại nhà mấy tuần nay, không đọc được gì nghiêm túc, không đi đâu ngoài những nghĩa vụ gia đình hoặc công việc bất khả trốn tránh, mặt cứ bạc ra & ốm mãi chẳng khỏe lên được. Người thân và gia đình quen với hình ảnh về mình là một người bền bỉ, có sức chịu đựng cao, người thân yêu muốn gì là được đáp ứng, thế nên cứ ngạc nhiên hỏi, Sao dạo này ốm liên tục thế? Thông thường, mình chỉ được nhìn thấy ở một trong nhiều vai trò: Con ngoan trong nhà trò giỏi trong trường (đời), chuyên gia trong nghề, múa thật đẹp cho các chúa tư bản hài lòng, chăm sóc viên của gia đình & mẹ già... Chẳng phải vì mình không thể nói không, mà vì họ đều quá tốt, nên mình luôn phải cố gắng để không làm tổn thương ai. Đời sống phải đóng muôn vai. Mỗi tuần đều có một ‘đỉnh cao’ phải vượt qua. Vượt được đỉnh cao, thở phào, và lại lấy hơi để chuẩn bị vượt đỉnh cao tiếp theo. Mà có phải cả tuần chỉ có mỗi đỉnh cao đó thôi đâu, còn bao nhiêu thứ ngoài kế hoạch khác phải chiến tiếp.

Rồi mùa hè, bao nhiêu là lễ lạt hội hè, events, công việc lẫn tư việc… Cái bắt buộc phải đi, cái vì thân vì quý nên đi. Cứ mỗi lần sành soạn xống áo, chuẩn bị cắp ô cắp tráp đi là cảm thấy buồn nôn, sống lưng lạnh toát... Ngồi tham dự mà đầu óc ngổn ngang trăm mối, chỉ muốn mau mau về. Rồi lại lan man nghĩ đến cái hẹn phải ra cửa hàng quen lấy trứng gà (Gà nuôi ở trang trại, trứng nhỏ xíu chỉ bằng nửa những quả trứng size L bán ngoài siêu thị. Nhìn những quả trứng này mình lại nhớ hồi còn nhỏ, mình được giao nhiệm vụ thu hoạch trứng. Ngày nào cũng lụi hụi cạnh chuồng gà, nâng niu nhặt từng quả trứng bé tí tẹo vẫn còn nóng hôi hổi). Hoặc mơ được thong thả ngồi nhà nghe Brahms, vá quần áo… Phải cắn răng cố ngồi đến gần cuối event cho phải phép rồi trốn mất. Ngày nào cũng thế, mới đầu buổi sáng mà đã mong hết ngày để còn lên giường!

Ờ… Chế độ nhà dưỡng lão có vẻ rất hợp với mình ở thời gian này.

Quan hệ với xã hội loài người nói chung, đôi khi thực sự là exhausting đối với một số người, và mình là một trong số ấy. Càng có nhiều bài học về cuộc sống, dường như con người càng có xu hướng quay về với thiên nhiên, ẩn dật. Cũng không phải vì họ thất vọng hay thù ghét gì loài người, mà có lẽ trải nghiệm sống đó là một quá trình tự sàng lọc của tâm hồn, diễn ra tự nhiên, như con chim mùa trốn trét cần bay về vùng nắng ấm. Họ không xa lánh; họ chỉ cần bảo toàn sự bình yên tối thiểu của mình.


Hồi còn trẻ, mình rất hay chú ý quan sát những người đứng tuổi, độc lập hay có vẻ cô độc. Rất thường khi, trên đường đi công tác ở những khu nghỉ mát, trong vườn, cạnh hồ bơi, ngoài bãi biển…, hay có những phụ nữ trung niên dạo chơi hay nằm phơi nắng, phục trang nền nã sang trọng với cái mũ rộng vành che gần hết khuôn mặt, luôn chỉ một mình hay với một quyển sách, phong thái thờ ơ lạnh lẽo, chẳng buồn đoái hoài, hoàn toàn không có chút liên quan nào với cái thế giới thân thiện sinh động tươi vui xung quanh… Người ta chẳng hiểu vì cơn cớ gì mà họ cứ hay đi vòng vo trên thế gian vậy, nào họ có thèm để mắt đến nó đâu... Mình hay nghĩ bụng, Người gì mà khó gần!

Mấy thập niên sau, mình thấy mình có vẻ đang trở thành một trong số họ, những người ở độ tuổi không còn sót lại chút kiên nhẫn nào với tiếng ồn ào vô bổ của thế giới ngoài kia. Giờ nghĩ lại, mới thấy có lẽ tới tuổi nào đấy thì họ mới thật sự có thì giờ sống, hay sống cho bản thân mình!

Mình có một người bạn, mấy chục năm công việc đi khắp thế giới, tánh tình quảng giao, bạn bè người quen thân sơ đếm không xuể. Và luôn ghi nhớ được mọi ngày mất ngày sinh, sự kiện cột mốc… để chúc mừng chia buồn hỏi thăm đủ đầy không khi nào bỏ lỡ. Nhiều lúc, mình không hiểu tại sao có thể cần mẫn lưu tâm đến thế, trong khi mình còn không nhớ nổi sinh nhật bạn nối khố, chơi với nhau từ hồi 7 tuổi, là 7/7 hay 17/7, năm nào cũng phải nhắn hỏi chồng nó. Hay những nơi chốn quen thuộc, hàng quán hàng chục năm ở ngay gần nhà, thì không nhớ được tên… Vài mối quan hệ gãy đổ cũng chỉ vì nét tính cách dị hợm này của mình. Những thứ thiên hạ quan tâm đến thì mình không, và ngược lại. Nhưng nếu cứ chẻ nhỏ mọi thứ ra để mà phân tích đúng sai thì mệt lắm. Sai thì sao, mà đúng thì cũng để làm gì? Buông đi những thứ lặt vặt để có sức nắm chặt lấy thứ quan trọng, bạn thông thái của mình gọi là 'choose your battle'. Đành phải vậy thôi!


Khi người khác khen ta ‘mạnh mẽ’, không có nghĩa là mạnh mẽ thì không thể yếu mềm hay suy sụp. Đã là con người, mạnh hay yếu, vẫn sẽ có trải nghiệm về cảm xúc không tích cực. Cũng như người ta bàn nhiều về ‘mental health’, phần lớn về những người đã có vấn đề, ít ai nhận thức về gánh nặng của việc làm người một mình đứng mũi chịu sào trong một thời gian dài có thể nặng nề & khó khăn cỡ nào. Cái ‘emotional meltdown’ khiến ta có cảm giác cạn kiệt năng lượng, muốn khóc ở bất cứ đâu, lúc nào, khó kiểm soát được cảm xúc… Đó là khi cơ thể xả stress. Mình nghĩ, không phải động gặp chút khó khăn là than vãn kể lể hay mong cầu sự giúp, chỉ cần không vui thì nói ra, không nói được thì viết ra, buồn thì bảo buồn, vui thì bảo vui, không cần phải gồng lên thể hiện mình luôn ổn trước mặt mọi người.

Trung thực với cảm xúc của mình là rất cần thiết.

Và khi người ta kiệt sức trong lặng lẽ, ngày qua ngày vật lộn với công việc, với cuộc sống cùng những thứ tình cảm ràng buộc vô điều kiện, thì có lẽ phải rất mạnh mẽ mới dám chọn sự cô độc, vạch ra ranh giới và nói, tôi vẫn yêu mọi người nhưng cũng cần không gian để thở.


Chiều xuống, con sông nhỏ tĩnh lặng trôi. Nước khe khẽ vỗ vào bờ.

Dưới ánh chiều tà đang khuất dần, một vài hạt cát trên triền sông lấp lánh tựa pha lê. Gió lạc sâu từ những vùng đất thấp, qua những dải đồng quê bất tận, mơn man trên da… Một con sơn ca lẻ bầy nào đấy nấp trong rặng cây, se sẽ hót lên vài tiếng trước khi về tổ. Trên cánh đồng, từng luống đất lật lên đã khô đi, bạc dần trong nắng hanh rồi. Ờ thì, cuộc sống vẫn tiếp tục như nó vốn dĩ. Vết nhăn trên trán mình giãn ra, và tự nhiên thấy lòng nuối tiếc. Từ lâu rồi, ngày càng ít đi những phút để mặc cho lòng náo nức lên trước màu cây lá chuyển mùa, chùng xuống trước một ngày nhiều gió, hay chậm lại để ngửi mùi mưa, mỉm cười ngắm nghía con chim nhỏ nhảy nhót vô tư trên bậu cửa.

Màn đêm dần buông xuống, và mọi vật thẩm thấu vào mình cái đẹp của sự dịu êm và tĩnh tại, một mình nhưng không cảm thấy nhỏ nhoi hay dè chừng, sợ hãi… Cái khoảnh khắc giống như mình đang đối thoại một - một với cả thế gian này.

‘When I went to school, they asked me what I wanted to be when I grew up. I wrote down ‘happy’. They told me I didn’t understand the question, I told them they didn’t understand life’ - John Lennon

Ảnh nhặt được trên mạng, giữ mãi trong điện thoại bao năm nay mà mỗi lần mở ra xem, tim mình luôn mỉm cười.

7.2026

Address

Lac Duong

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Andante Nature Retreat posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Shortcuts

Share

Category