22/08/2017
PHAN THIẾT CHẲNG CÓ GÌ?
"Bản thân tôi lại rơi vào trạng thái mất cân bằng giữa gia đình - công việc và tình yêu. Sài Gòn với tôi lúc này quá đỗi ngột ngạc và bất cứ những va chạm nhỏ nào cũng đủ làm tổn thương một cô gái nhiều ngỗn ngang như tôi lúc này.
Rồi tôi thử xách ba lô lên và đi, đi không mục tiêu, chỉ chọn đại một điểm bất kỳ trên bản đồ hình chữ S và chạy trốn sự hoa lệ của Sài thành vài hôm. Tôi chọn Phan Thiết. Cái nhìn đầu tiên của tôi là ngoài nắng - gió - cát, Phan Thiết chẳng có gì!
Ừ thì mình đang không biết muốn gì nên cũng không quan tâm nó có gì. Tôi thử đánh xe vào khu vực Hàm Thuận Nam mà dân địa phương ở đây gọi là Mũi Né 2.
Vốn hiếu kỳ, cũng muốn chân tay thay não hoạt động hết công suất vài ngày, tôi bắt đầu ghé thăm các danh lam thắng cảnh nơi đây. Cái cảm giác được đón những ánh bình mình đầu tiên trên biển tại Mũi Kê Gà, phía trước là nhiều ghe tàu tấp nập chở quà của mẹ biển vào đất liền, sau lưng tôi là vẻ oai hùng sừng sững của ngọn hải đăng cổ nhất Đông Dương.
Tôi ghé Dinh Thầy Thím để cầu tìm cho bản thân những giây phút an yên trong lòng, tạm nghĩ về những điều tốt đẹp nhất. Rồi cũng không vượt qua được sút hút của chợ truyền thống Hàm Thuận Qúy. Chợ không lớn nhưng đủ để tôi lon ton nghía từng gian hàng ăn, đồ lưu niệm...
Tiếng máy công trình làm tôi hiếu kỳ. Thì ra, đây là dự án Aloha mà tôi có dịp biết qua báo đài. Chú bảo vệ hiền lành không nỡ từ chối khi tôi xin vào nghỉ trưa tại Nhà hàng thông thiên và dạo quanh các nhà gỗ. Hóa ra, chỉ vài phút thả dòng tâm tưởng theo tiếng sóng biển cũng đủ làm bình lặng những con sóng trong lòng tôi...
Cảm ơn Aloha, cảm ơn chú bảo vệ dễ thương đã cho tôi những trải nghiệm tuyệt vời đầu tiên tại Mũi Né 2. Lúc ra về, chú bảo vệ còn tươi cười bảo: À lố hà cháu nhé :) "
---
Cảm ơn câu chuyện của một bạn có nickname là Jane Nguyen ^^