24/05/2026
Có một thời…
nhà mình làm homestay bị người ta nói dữ lắm.
Ngày đó du lịch ở Lý Sơn còn chưa phát triển như bây giờ.
Đảo vẫn còn rất yên, rất quê, rất “của người đảo”.
Khách du lịch thì ít, mà người dân cũng chưa quen với chuyện người lạ tới ở trong nhà mình.
Hồi mới bắt đầu treo tấm bảng “Homestay Cô Thuần”, thiệt lòng vừa mừng vừa run.
Mừng vì nghĩ:
> “Biết đâu mình có thêm chút thu nhập, đỡ cực hơn nghề biển nghề ruộng.”
Nhưng cũng lo…
Lo người ta dị nghị.
Lo ông bà cô bác trong xóm nói ra nói vào.
Lo cái suy nghĩ từ xưa của người đảo:
> “Cho người lạ vô nhà ngủ là xui.”
Ngày ấy nhiều người còn nghĩ đơn giản lắm.
Nhà là nơi thờ cúng ông bà, là nơi giữ lộc làm ăn của gia đình.
Tự nhiên để người lạ đi tới đi lui, ngủ lại qua đêm, dùng chung nhà vệ sinh, ngồi nằm đủ chỗ… là điều rất khó chấp nhận.
Có người còn nói thẳng:
> “Mai mốt khách đi rồi nhớ cúng con gà xả xui nghe.”
Nghe buồn chứ.
Nhưng rồi nhà mình vẫn làm.
Ban đầu chỉ là vài cái phòng nhỏ thôi.
Mấy chiếc giường gỗ cũ, cái quạt quay kẽo kẹt, sân trước còn phơi đầy hành với tỏi.
Khách tới ở thì cô chú trong xóm đứng nhìn dữ lắm.
Nhìn mấy bạn trẻ mặc váy áo đi ngang đi dọc rồi bàn tán:
> “Răng mà cho ở chung trong nhà ri hè…”
Mà thiệt ra lúc đó nhà mình cũng đâu biết làm du lịch là gì.
Chỉ biết:
khách tới thì pha bình trà.
Khách đói thì nấu cơm.
Khách hỏi đường thì chạy xe chở đi.
Sáng sớm thì chỉ chỗ mua cá tươi.
Chiều chiều thì dặn:
> “Muốn ngắm hoàng hôn đẹp thì ra cổng Tò Vò nghen.”
Vậy thôi.
Rồi dần dần…
khách tới nhiều hơn.
Có người ở 2 ngày rồi lúc về ôm cô Thuần khóc như người thân.
Có người năm nào cũng quay lại đảo, vừa xuống tàu đã nhắn:
> “Chị ơi em về rồi nè.”
Có đôi còn từ khách thành bạn.
Có người đưa cả gia đình ra ở lại.
Có người sau mấy năm quay lại vẫn nhớ từng góc nhà, từng bữa cơm.
Từ lúc nào không hay…
căn nhà nhỏ ngày xưa từng bị nói là “xúi quẩy” lại đầy ắp tiếng cười.
Rồi người trong xóm cũng bắt đầu nhìn khác.
Thấy khách tới đông.
Thấy khách quý người dân đảo thiệt lòng.
Thấy làm homestay không phải chuyện “ô uế” như người ta từng nghĩ.
Và rồi…
Nhà nhà bắt đầu sửa phòng.
Người người bắt đầu treo bảng homestay.
Có nhà còn xây mới đẹp hơn cả khách sạn.
Đảo Lý Sơn cũng đổi khác từ đó.
Từ một nơi chỉ quen với tiếng sóng biển và mùi hành tỏi…
bây giờ đã có thêm những câu chuyện của người phương xa.
Nghĩ lại mới thấy thương những ngày đầu ghê.
Làm điều mới mẻ ở một nơi còn nhiều định kiến chưa bao giờ dễ dàng.
Nhưng nếu ngày đó không dám mở cửa căn nhà nhỏ ấy…
thì chắc cũng sẽ không có Homestay Cô Thuần của hôm nay.
Và cũng không có những cuộc gặp gỡ đẹp như bây giờ 🌊
Có một điều mà nhà mình luôn tự hào mỗi khi nhắc lại…
Đó là Homestay Cô Thuần từng được tỉnh Quảng Ngãi trao bằng khen vì có thành tích trong phát triển du lịch cộng đồng 🌊
Nhìn tấm bằng khen treo trong nhà, nhiều người chỉ thấy đó là một giấy chứng nhận.
Nhưng với gia đình mình, nó là cả một hành trình dài.