30/05/2026
🇻🇳🇬🇧 Quy Hòa – nơi sự im lặng đang bị đánh đổi
🇬🇧🇻🇳 Quy Hòa — where silence is being sacrificed
🇻🇳 Người ta ném vào mặt chúng ta những con số khổng lồ. Hai mươi nghìn tỷ đồng. Một “khu đô thị – nghỉ dưỡng quốc tế”. Những cụm từ bóng bẩy dành cho nhà đầu tư, lạnh lùng và vô cảm. Nhưng phía sau các bản quy hoạch sạch sẽ ấy là sự biến mất của một trong những nơi hiếm hoi còn giữ được sự bình yên thật sự.
🇬🇧 They throw huge numbers at us. Twenty trillion đồng. An “international urban and resort project.” Polished words made for investors — cold, clean, emotionless. But behind these glossy development plans lies the disappearance of one of the last places that still carried genuine peace.
🇻🇳 Đúng, Quy Hòa cần được phục hồi. Những công trình cũ kỹ cần được sửa chữa, khu vực này xứng đáng có một hơi thở mới. Nhưng đáng lẽ phải là một sự tái thiết nhẹ nhàng, tôn trọng ký ức và nhịp sống nơi đây — chứ không phải một cuộc biến đổi khổng lồ làm mất đi linh hồn của cả vùng vịnh.
🇬🇧 Yes, Quy Hòa needed restoration. Its aging buildings deserved care, the area deserved renewal. But it should have been a quiet and respectful restoration — one that protected the memory and rhythm of the place, instead of transforming it into another oversized development stripped of its soul.
🇻🇳 Bởi giá trị thật sự của Quy Hòa chưa bao giờ nằm ở tiềm năng bất động sản. Điều quý giá nhất chính là bầu không khí của nó.
🇬🇧 Because the true value of Quy Hòa was never its real-estate potential. Its real wealth was its atmosphere.
🇻🇳 Sự yên tĩnh gần như tuyệt đối giữa biển, núi và những dãy nhà cũ. Cảm giác như thời gian trôi chậm lại. Chỉ cách trung tâm Quy Nhơn vài cây số nhưng nơi này như thuộc về một thời đại khác — xa hẳn tiếng còi xe, bê tông và sự ngột ngạt của đô thị hiện đại.
🇬🇧 The almost unreal silence between the sea, the mountains, and the old buildings. The feeling that time itself moved slower there. Only a few kilometers from Quy Nhơn, yet worlds away from traffic, concrete, noise, and the suffocating speed of modern urban life.
🇻🇳 Ở Việt Nam hôm nay, những nơi như vậy ngày càng hiếm.
🇬🇧 Places like this are becoming rare in Vietnam.
🇻🇳 Từ năm 1929, Quy Hòa không chỉ là một bệnh viện phong hay một làng chài ven biển. Nó là nơi trú ngụ của những con người từng bị xã hội lãng quên. Là nơi các nữ tu Phan Sinh chăm sóc bệnh nhân phong trong âm thầm suốt nhiều thập kỷ. Là nơi những gia đình đã sống qua nhiều thế hệ bên biển và hàng phi lao.
🇬🇧 Since 1929, Quy Hòa was never just a leprosy hospital or a fishing village. It was a refuge. A place where forgotten people rebuilt their lives in silence and dignity. A place shaped by Franciscan sisters, generations of families, and patients once pushed to the margins of society.
🇻🇳 Ngay cả thi sĩ Hàn Mặc Tử cũng đã sống những ngày cuối đời tại đây, trước mặt biển này.
🇬🇧 Even the poet Hàn Mặc Tử spent his final days facing this sea.
🇻🇳 Hôm nay, người ta nói sẽ “bảo tồn di sản”. Có thể vài bức tường sẽ còn đứng đó. Có thể nhà thờ, tu viện hay vài chi tiết kiến trúc sẽ được giữ lại như một điểm nhấn cho khu nghỉ dưỡng tương lai.
🇬🇧 Today, officials promise to “preserve the heritage.” Perhaps some walls will remain. Perhaps the church, the convent, or a few architectural details will survive as decorative pieces inside a future luxury resort.
🇻🇳 Nhưng giữ lại lớp vỏ mà đánh mất linh hồn thì không phải bảo tồn. Đó chỉ là biến ký ức thành phông nền du lịch.
🇬🇧 But preserving the shell while destroying the soul is not preservation. It is turning memory into scenery.
🇻🇳 Những gia đình sẽ phải rời đi. Những ngôi nhà sẽ biến mất. Rồi đường lớn, khách sạn và tiếng ồn sẽ tràn tới. Và cùng lúc đó, sự tĩnh lặng đặc biệt của Quy Hòa cũng sẽ dần bị nuốt chửng.
🇬🇧 Families will leave. Houses will disappear. Roads, hotels, and noise will arrive. And with them, the unique silence of Quy Hòa will slowly vanish.
🇻🇳 Điều nghịch lý nhất là: người ta muốn xây dựng nơi này để bán “sự bình yên” cho du khách… trong khi chính sự bình yên thật sự lại đang bị phá bỏ.
🇬🇧 The cruel irony is this: they want to sell “peace” to tourists while destroying the very peace that made the place special in the first place.
🇻🇳 Có lẽ điều duy nhất còn có thể làm lúc này là ghi lại tất cả. Chụp những bức ảnh cuối cùng. Ghi nhớ ánh sáng trên những bức tường cũ, tiếng gió qua hàng phi lao, những con đường im lặng lúc chiều xuống.
🇬🇧 Maybe the only thing left to do now is to document it. Photograph the fading light on old walls. Record the wind through the casuarina trees. Walk these silent streets before the machines arrive.
🇻🇳 Bởi khi bê tông phủ kín nơi này, sẽ không còn cách nào mang Quy Hòa của ngày hôm nay quay trở lại nữa.
🇬🇧 Because once the concrete takes over, the Quy Hòa of today will never return.
- Cre: Alexandre Garel