04/09/2014
NHỚ SƠN LA
Chiều xuống rồi tôi mới đến Sơn La
Nắng sót lại, đồi ngô vàng dè dặt
Sông Mã xanh chảy tuôn vào câu hát
Nhớ một thời áo trấn thủ sờn vai.
Thêm một lần thương mây trắng Quỳnh Nhai
Thu vừa đến đã nhuộm già đỉnh núi
Mặt trời nhô là cây rừng đứng đợi
Mong trưa về in bóng mát xòe ô.
Mộc Châu ơi ai cất vết xe thồ
Đoàn hỏa tuyến mũ nan tre, áo vải
Vai ghé sát cọc thồ chân mê mải
Bánh xe mòn chân đất có mòn không.
Em gái Yên Châu áo cóm tươi hồng
Hầm trực chiến năm xưa giờ mướt cỏ
Máy bay giặc chúi đầu rơi cháy đỏ
Vẫn còn đây giây phút cả Chiềng reo
Đào nở hoa gọi ban trắng lưng đèo
Quên gian khổ những ngày trong máu lửa
Sơn La biết không nghèo hơn được nữa
Gọi dân mình dời chỗ để ngăn sông.
Thác Yếm buông dải lụa trắng thơm nồng
Người đời đến hóa chàng trai hiền dịu
Chân bước đấy như thể ai kéo níu
Gọi nhau về múa sạp điệu xòe hoa
Đến một lần để nhớ mãi Sơn La
Núi gặp núi uốn đường cong hối hả
Gặp khăn piêu, gặp điệu khèn nghiêng ngã
Rồi mặn nồng tha thiết với Sơn La
Tháng 8/2011, Trần Danh T