22/04/2026
Một sớm bên khung cửa vuông vắn nhìn ra phía ngoài, những tán cây đang rung rinh, làm vệt nắng rót qua đó cũng chuyển biến không ngừng, chiếc lá đã vàng bỗng chốc lìa cành rơi xuống rồi nằm lên mặt cỏ… Trong khoảnh khắc đó, chỉ một thứ đứng yên, là khung cửa nơi mình ngồi. Qua ô cửa, cũng chỉ ở khoảng vườn nho nhỏ này thôi, đã chứng kiến bao nhiêu đổi thay trong một ngày, qua mỗi mùa, của từng năm... làm mình chợt cảm nhận về trạng thái tĩnh lặng của ngôi nhà, các khoảng đặc- rỗng được bao bọc bởi những đường thẳng… và dường như thấy, sự mềm mại của một công trình không nằm ở nét cong được tạo ra trên nó, mà nằm ở nhịp sống- hơi thở đang diễn ra bên trong, hòa cùng những đường cong vô bờ bến của lá, của cây, của gió, của mây… đang chuyển động không ngừng ngoài kia, bên ngoài một khung cửa hay rộng hơn là miền đất mà nó được đặt mình vào.
Sự đối lập hay những khác biệt vốn đã là, trong một tổng thể hài hoà cần lẫn nhau, không phải gượng ép để có được.
Có thể, chỉ một lý do đưa đến quyết định dựng lên ngôi nhà, nhưng có rất nhiều lý do cho việc tạo nên dáng hình của nó với đường nét, sắc màu, cách nó đứng giữa thiên nhiên, …, trong đó, có dáng hình của sự không hoàn thiện. Dưới góc nhìn chuyên môn thiết kế, ngôi nhà của Panduranga này đã thiếu sót rất nhiều. Điều khiến nó có thể được hoàn thiện mỗi ngày và có thể chạm được vào cảm xúc, là hoạt động diễn ra bên trong từng giờ, hòa nhịp với cảnh vật nơi nó nằm ở đó, chứng kiến sự chuyển dịch của không gian qua thời gian, làm những nét tương phản nhưng lặng lẽ tôn vinh đời sống của cỏ, của cây…