08/10/2020
PHIÊN BẢN TỐT HƠN CỦA CHÍNH MÌNH!
Lúc trẻ, cứ mơ ước, khi lớn lên sẽ trở thành người này, người kia.
Gần đây, tôi mới nhận ra “được trở thành chính mình mới là điều hạnh phúc nhất”.
Hạnh phúc, nghe hơi to tát, và chắc ai đó sẽ…cần mắng mỏ, chỉ dạy, phản biện. Vậy nên, tôi xin hẹn tường minh hạnh phúc ở một tút riêng.
Lời mở đầu một dự án trồng cây xanh, tôi rất thích, rằng “Thời gian tốt nhất để trồng cây là vào 20 năm trước. Thời gian tốt thứ hai là ngay bây giờ.”
20 năm trước, cái thời Hà Nội những năm 2 nghìn của bác Trần Tiến, tôi còn chưa biết có điều gì mà tôi nên mơ ước trở thành.
Chỉ nhớ, sáng sáng đi học, thay vì viết Năm 2000 thì tôi đều viết nhầm thành 1999.
Dấn lên 1 chút, chỉ 10 năm trước, vẫn mùa hè nóng rẫy tháng 6, ca khúc thứ 9 trong Album đầu tiên trong vỏ bọc già dặn…“Lối thoát” – đầy nhựa Nu metal.
Ấy là “Tìm lại” của Microwave, và suốt tới bây giờ, mỗi khi có dịp hát cùng bạn bè, kiểu gì tôi cũng chọn “Tìm lại”.
Tôi, đây thây, dù không ngừng nâng cấp, tiến hoá tới bản Final_revised nhưng vẫn luôn ngoái cổ để tìm lại những thứ mơ hồ, dù chỉ trong giây lát…
Những run rẩy trước trận bóng quan trọng…
Vị dìu dịu từ chén nước lá thơm, chè bưởi An Giang.
Những thằng bạn chân đất, cùng nhau lội mương nước, đá bóng trong một buổi chiều mưa nắng lẫn cầu vồng…
Một bản gốc quá đẹp, và tôi tin rằng nó luôn hiện hữu trong ký ức rất nhiều người cùng thế hệ tôi.
Sáng nay, đương ăn sáng cùng cả nhà, con gái thì nắn nót đeo khăn quàng đỏ như một bảo bối, tôi đọc được tút FB của anh Thành, cũng như nhiệt tình cổ vũ của anh Nam, anh Kiên, rằng NÊN ĐÓNG CỬA HOẶC BÁN TRƯỜNG AMS.
Trộm nghĩ, bức ảnh gốc, dù trong trẻo và đẹp đến mấy, qua những cỗ máy chỉnh sửa phức tạp của xã hội kia, khiến mỗi chúng ta, lại luôn trực chờ để Ctr-Z nhiều nhiều lần, lần tìm về bản gốc, hơn bao giờ hết.
Tâm tư cùng một người bạn, học trường Ams, thạc sỹ UK, lương 5K USD ngân hàng…vẫn luôn mong một ngày thoát khỏi cỗ máy kia để trở lại, đúng hơn là trở thành một người nông dân thực thụ, tự cày cấy trên mảnh vườn của chính mình.
Vì sao và vì sao?
Trên mỗi bước chân của tôi đều kết tinh cho mơ ước thoát nghèo của ông bà, bố mẹ…đừng làm nông dân con à, khổ lắm.
Và dù chưa thể lý giải hết những điều “nghe sai sai mà lại vô cùng mộ dung phục”, tôi vẫn quyết định trở về với mảnh vườn của mình, từ ngày hôm nay.
Hẹn 10 năm tới, cùng “bên ly trà thơm, bên ánh lửa hồng thắp lên”, cùng “Trở về”.