Homestay Vietnam - 5stay

Homestay Vietnam - 5stay 5stay - Đặt phòng homestay uy tín, giá tốt nhất

18/03/2020

Cùng thưởng thức bài hát "CHÚNG TA TIN BÁC VŨ ĐỨC ĐAM"
Nguồn: Bố Con Sâu
=====💞💞====

"Mỗi người dân là chiến sĩ, mỗi gia đình là pháo đài chống dịch ''

05/03/2020

📌 VŨ ĐIỆU RỬA TAY 🙌 ĐẨY LÙI

Hà Nội đang độ như... mùa thu thay lá ❤️Ảnh: Cao Anh Tuấn
24/02/2020

Hà Nội đang độ như... mùa thu thay lá ❤️

Ảnh: Cao Anh Tuấn

Em không ngại thả dáng, em chỉ cần có   chỉnh ảnh xịn hoy nha ☺️☺️☺️👉 Tổng hợp các app chỉnh ảnh xịn sò cho team ưa xê d...
19/02/2020

Em không ngại thả dáng, em chỉ cần có chỉnh ảnh xịn hoy nha ☺️☺️☺️

👉 Tổng hợp các app chỉnh ảnh xịn sò cho team ưa xê dịch nè ❤️

Có một nơi gọi là “Little Korea” ở Đà Lạt...Anh có muốn đến nơi đó cùng em không ❤️❤️❤️      - Đồng Ngô
17/02/2020

Có một nơi gọi là “Little Korea” ở Đà Lạt...
Anh có muốn đến nơi đó cùng em không ❤️❤️❤️








- Đồng Ngô

CÂU CHUYỆN SỐNG CHẾT CÓ SỐMình ở trong nhà cho đến nay là đã 14 ngày không ra đường, chỉ ra hành lang đổ rác, đồ ăn cũng...
16/02/2020

CÂU CHUYỆN SỐNG CHẾT CÓ SỐ

Mình ở trong nhà cho đến nay là đã 14 ngày không ra đường, chỉ ra hành lang đổ rác, đồ ăn cũng có đủ trong tủ lạnh. Thấy vậy nhiều người chế giễu, cười chê mình sợ chết. Bảo đừng có hoảng loạn, sống chết có số, virus này chữa được. Là mình không hoảng loạn. Nếu có việc cần mình vẫn đi. Hôm 28/1 mình đi Ấn Độ đến 1/2 về. Đấy là đi công tác, có việc thì phải đi thôi, trong quá trình di chuyển từ taxi ra sân bay rồi sang đến nước bạn lúc nào cũng đeo khẩu trang và rửa tay liên tục. Nhưng hiện mình đang được nghỉ dạy, còn những việc khác như du lịch, xem phim, cà phê, ăn tiệm, đi bar, shopping, đàn đúm… mình có cả cuộc đời còn lại để làm nên delay được. Nhưng virus thì… thi thoảng nó mới xuất hiện thôi, nhường nó một tí. Đối với những người luôn miệng “Sống chết có số” và tự hào vì họ không cần đeo khẩu trang, cứ thế xuống đường đi lại lung tung, tự tin rằng sức khỏe của họ miễn nhiễm với virus thì mình xin có vài lời thế này:

1. Báo chí hôm nọ đưa tin cầu thủ đá cho giải hạng nhất của TQ vừa bị nhiễm corona. Nhiều bác sĩ sống lành mạnh vẫn nhiễm corona. Và ngay cả một vận động viên thể hình 10 năm không ốm cũng đã qua đời vì corona. Nếu ai khẳng định sức khỏe được miễn nhiễm với corona chắc có tố chất Người Dơi, vì xưa nay chỉ có dơi mới miễn nhiễm với Ebola, Mers, Sarc và Covid-19, để mình giới thiệu các Người Dơi cho WHO nghiên cứu làm vắc xin.

2. Nếu mình nhiễm virus, dẫu không chết, cũng vẫn phải nằm cách ly cả tháng trong viện, khỏi rồi khỏe như voi vẫn chưa được ra nếu chưa đủ xét nghiệm 4 lần âm tính. Mình không có sở thích được nằm cách ly, ốm 2 ngày đã đủ chết rồi. Còn ai có sở thích ấy thì mình chịu.

3. Nếu nhiễm virus, mình không chết nhưng lây sang cho con nhỏ, bố mẹ già, hoặc phụ nữ có thai thì còn tệ nữa. Các cụ 70, 80 người đầy bệnh, thêm cú virus nữa là dễ đi, cuối cùng đời đang vui lại phải làm đám ma cho bố mẹ không.

4. "Thôi tôi già rồi, cũng đến tuổi trời gọi là dạ, đời ai chả một lần chết, không cần khẩu trang". Khổ, cơ mà chết vì corona nào có được như nhà người ta chết đâu. Ở TQ, bệnh nhân chết vì corona sẽ bị nhân viên y tế trùm kín rồi mang thẳng đi hỏa thiêu. Thậm chí còn không cho người nhà làm đám tang hay mở ra nhìn mặt. Cũng không trân trối được câu nào. Dù không sợ chết mình cũng không muốn đi theo cách "bí ẩn" này đâu á.

5. Có những người sống một mình, không bà con thân thích, bảo tôi không có ai để mà lây, nhưng 1 người bị virus sẽ lây sang cho cả cộng đồng, chờ đến lúc ho sù sụ, khó thở mới biết mình dương tính thì đã có cả tuần trời lây nhiễm cho người khác rồi. Cả thế giới điên đảo vì virus, có những trận virus càn quét khiến cả triệu người chết làm kinh tế thế giới kiệt quệ hóa ra cũng chỉ từ 1 ông sống chết có số mà ra. Nếu cả nước bị nhiễm virus mỗi mình mình không sao thì cũng không vội mừng vì kinh tế thế nào cũng kiệt quệ và lạm phát. Lúc đó người giàu cũng phá sản còn người nghèo chỉ còn nước chết đói.

6. “Mình có ở tâm dịch đâu mà sợ”. Việc bất cẩn sẽ góp phần biến quốc gia thành tâm dịch. Tất cả những đại họa virus trong lịch sử đều lây từ một người mà ra. Nếu có điều gì khiến mình e ngại nhất ở đất nước này thì đó chính là Y Tế. Tại sao chúng ta lại chắc chắn một điều rằng VN chỉ dừng lại ở 16 ca nhiễm virus và Vĩnh Phúc đã được khoanh vùng triệt để. Trước nay chúng ta luôn hoài nghi mọi thứ mà giờ lại thật thà đến thế. Thêm nữa, chiếc tàu du lịch Diamond Princess có 218 người nhiễm virus cập cảng Huế và Quảng Ninh với hàng trăm hành khách lên bờ đi chơi lung tung suốt cả ngày, ai biết được họ đã giao tiếp với những ai trong suốt thời gian ấy.

7. “VN chữa khỏi bệnh cho người nhiễm rồi đấy thôi”. Lý do bệnh nhân Vũ Hán chết nhiều là vì bệnh viện tải không xuể. Nếu trăm người, nghìn người cần dùng máy thở may ra còn đủ, còn vài vạn người, vài trăm ngàn người thì tự cố mà thở. Bệnh nhân xếp hàng vài ngày không đến lượt, chờ lúc tới lượt thì khéo nhập viện một lúc là chết. Các trang thiết bị cũng không thể chuyển từ các bệnh viện tỉnh khác vì chính người ta cũng đang cần. Nếu ai đi TQ nhiều thì biết các thành phố lớn của TQ, cơ sở vật chất nhiều phần cũng không kém gì Âu Mỹ, thế mà còn chết như ngả rạ. Trong khi bệnh viện mình thường ngày chưa dịch dọt gì bệnh nhân đã phải lê la hành lang vì quá tải. VN mà vào tâm dịch như Vũ Hán thì… thôi chả dám nghĩ đến nữa. Còn hiện giờ là đang cả bệnh viện tập trung vào chữa cho 1 ông. Bệnh nhân còn được cả cục trưởng đến thăm hỏi. Y như nhà con một thì cả hai họ tập trung vào xúc cho ăn, nhà đông con thôi để chân đất mà chạy rông.

8. Đi ra ngoài mà không đeo khẩu trang, có ho 1 cái người ta cũng kinh. Nhất là đứng trong cầu thang máy với quán ăn, dù chẳng có dịch với rút riếc gì mà bình thường ở cự li gần thế có ông nào ho với hắt hơi là mình tức. Thực kinh khiếp, ai biết được ông bị những bệnh truyền nhiễm gì. Không bị bệnh gì nhưng đứng trong thang máy cách nhau có mấy chục xen ti mét ho cũng thực gớm, nhất là người lạ. Người lịch sự họ không thể hiện ra thôi chớ trong bụng họ ghê lắm ấy. Hèn chi dân Nhật ngày nào cũng đeo khẩu trang dù không vào mùa dịch vì họ hay phải đứng gần nhau trong tàu điện ngầm.

Để nói về cơ chế lây virus thì mình kể hồi con gái mình bị thủy đậu. Cơ chế lây thủy đậu cũng giống như virus cúm, lây qua tiếp xúc và dịch tiết của đường hô hấp trong không khí. Lúc ấy những người xung quanh từng bị thủy đậu hồi bé hết rồi nên không ngại, duy nhất có mình và em gái mình chưa thủy đậu bao giờ, cũng chưa từng tiêm phòng. Hôm ấy dì cháu gọi điện bảo hôm nọ em quên cái áo, chị quẳng xuống cho em, em sợ thủy đậu lắm không dám lên đâu. Mình nghĩ dì chết nhát vì lây thế quái nào được nên bảo tôi chịu, lên mà lấy, tôi đang tắm đây. Dì đành lên nhà nhưng đứng ngoài cửa không dám vào bảo vứt áo ra đây cho em. Mình lại trêu tiếp bảo vô mà lấy, không thì kệ. Cái áo treo trên tai ghế, cách cửa có mét rưỡi. Dì nó nhón 1 chân vào, chân sau vẫn giữ nguyên ngoài cửa, tay với cái áo rồi vội vàng chạy vù đi. Thế mà 3 hôm sau dì gọi lên thông báo đã bị nhiễm thủy đậu, miệng bảo mình ác. Mình kinh ngạc cực độ, nghĩ có mỗi thế mà cũng lây. Nghĩa là toàn bộ bầu không khí trong nhà mình đã biến thành cái lò ấp virus thủy đậu, khéo có kính hiển vi thì sẽ thấy đậu bay phấp phới như cờ trong nhà. (Nên những nơi bí khí như taxi, xe buýt, xe khách, cầu thang máy, phòng học kín là dễ ủ virus nhất, chớ trời nắng đi dạo giữa đường thì lại không ngại. Rồi những quán ăn có ống thìa đũa, đĩa chanh ớt để tơ hơ ra, người nhiễm bệnh hắt hơi vào đấy thì khẩu trang hay rửa tay cũng bằng không. Rau sống với quẩy chẳng hạn, khách ăn không hết người ta thả lại vào rổ chớ có vứt đi đâu)

Tuy nhiên mình nằm ôm con bé thủy đậu suốt cả tháng thấy chả lây nhiễm gì cả. Lúc ấy là nghĩ đằng nào lây cũng lây rồi nên còn hun hít vào nốt thủy đậu của nó để… an ủi. Hồi 2009 mình đi Bali, đi về thì hôm trước hôm sau ông bạn đi cùng sốt 40 độ nhập viện lâm sàng nhiệt đới vì H1N1. Cả đoàn run cầy sấy, mình thì run nhất vì trên máy bay ngồi cạnh cậu ấy, xong lại còn tiếc tiền không mua cà phê mà uống chạ của cậu ta mấy ngụm. Đấy là ngay trước hôm cậu ta nhập viện, nghĩa là cậu đã ủ bệnh suốt cả tuần rồi, chắc từ lúc vừa rời Nội Bài. Rồi ngày xưa ông cùng nhà mình bị viêm gan B. Hội sinh viên nội trú (ổ lây truyền nhanh nhất các bệnh truyền nhiễm) quanh năm đau mắt đỏ, quai bị… suốt ngày lên bàn giáo viên chí vào mặt mình thì thầm “Cô ơi em quai bị sốt quá cô cho em về sớm với” khiến cô giật nảy mình.

Nhưng đời mình từ lúc sơ sinh đến giờ chả bị dính bất cứ một bệnh truyền nhiễm nào, từ lúc còn quấn tã tới nay cũng chỉ sốt có vài lần. Mình đi qua dịch sốt xuất huyết, đau mắt đỏ, quai bị, thủy đậu, H1N1, viêm gan A, B, các loại cúm… êm ru như được miễn nhiễm và vô trùng, dù tiếp xúc khắng khít với người bệnh và ngày xưa cũng toàn ở khu dân cư lao động đông lúc nhúc chứ nào có phải villa biệt lập gì. Mình lên Tây Tạng không gặp bất cứ phản ứng sốc cao nguyên nào dù khoa học thống kê 80% người sẽ bị triệu chứng. Vào những đợt ăn kiêng, ngày mình ăn có một bữa, mà toàn ăn lăng nhăng cơm nắm muối vừng vẫn lêu bêu vượt gió lên Everest hay lang thang ngoài sa mạc nắng cháy suốt 12 tiếng đồng hồ. Hàng trăm người đi phượt cùng mình, dù nam phụ lão ấu đều đặt biệt danh cho mình là Buffalo. Cho đến giờ thực tế cũng chưa thấy ai vượt qua Buffalo về sức khỏe cả. Thế mà Buffalo vẫn còn cẩn thận và nghiêm túc phòng dịch, ấy là vì trách nhiệm chung với mình và với người. Vì bọn khỏe một khi đã bị là lây nhiễm rất mạnh, dù chả có triệu chứng gì, khoa học gọi là người “siêu lây nhiễm”. Còn bạn nào đời đã ít nhiều bị lên sởi với thủy đậu, rồi lớn rồi mà vẫn còn hay sốt, ăn lúc nào cũng phải đủ 3 bữa không thì hoa mày chóng mặt lên thì không nói hay được đâu. Kính mong các bác giữ gìn giùm, chớ không được nói thân tao tao lo việc đếch gì đến mầy. Mình sợ nhất cái câu “Sống chết có số” đấy. Ở Trung Quốc giờ mà cứ sống chết có số sợ quái gì rồi lên mạng hô hào đừng đeo khẩu trang là bị bắt bỏ tù ngay và luôn ấy, chưa kể bị toàn dân ghét thậm tệ. Bạn mình ở Moscow vừa kể hôm qua đang đi tàu điện ngầm có một nhóm châu Á nghịch ngợm, một ông lăn đùng ra giả vờ ngất xong những ông xung quanh kêu lên Corona rồi. Thế là thiên hạ giẫm đạp lên nhau mà chạy. Lập tức anh chàng nghịch dại đó bị công an đến còng tay áp tải đi và khả năng sẽ phải đối diện với mức án cao nhất là 5 năm tù.

Kính mời các bác xem biểu ngữ của TQ đang được dăng hàng trên các đường phố lớn nhỏ của Trung Hoa đại lục. “Ta ở nhà ta đầy kiêu ngạo”…

- Di Li

👉 Bạn nghĩ sao về quan điểm này???

☁☁☁ Chiêu Lầu Thi - Điểm săn mây cực đỉnh ở Hà Giang• Chiêu Lầu Thi còn gọi là Kiêu Liêu Ti có nghĩa là “Chín tầng thang...
15/02/2020

☁☁☁ Chiêu Lầu Thi - Điểm săn mây cực đỉnh ở Hà Giang

• Chiêu Lầu Thi còn gọi là Kiêu Liêu Ti có nghĩa là “Chín tầng thang”

Hà Giang ko chỉ có cao nguyên đá mà còn có huyện Hoàng Su Phì nổi tiếng với những cánh đồng ruộng bậc thang trải dài dọc sườn núi, đỉnh Chiêu Lầu Thi và hành trình chinh phục Tây Côn Lĩnh (mình vẫn đang ôm giấc mơ Tây Côn Lĩnh chưa thực hiện được⛰)

Đỉnh Chiêu Lầu Thi ở Hoàng Su Phì, Hà Giang là đỉnh cao thứ 2 sau đỉnh Tây Côn Lĩnh. Chiêu Lầu Thi có độ cao 2.402 m vừa được gắn chóp như Fansipan, năm 2016

Núi Chiêu Lầu Thi nằm ở thôn Tân Minh và thôn Chiến Thắng, xã Hồ Thầu, thuộc huyện Hoàng Su Phì, tỉnh Hà Giang. Dưới chân núi Chiêu Lầu Thi có 13 xã thuộc huyện Hoàng Su Phì và Xín Mần.

• Để chinh phục đc Chiêu Lầu Thi cũng ko quá khó, ko phải trekking nhiều, chỉ có đoạn dưới chân đỉnh thì phải leo lên tầm 30' bậc thang, cái khoai nhất cũng chính là cái kích thích nhất của hành trình này chính là chặng đường offroad 12km từ chân núi lên tới gần đỉnh 📷:D Con đường này nối từ Hồ Thầu đi sang Nàng Đôn, đường vô cùng xấu do sạt lở và mưa lũ lại vắng người, ko có nhà dân, thỉnh thoảng chỉ có 1 vài anh dân tộc cưỡi win lên núi hái chè 📷:)) (nhưng hình như đoạn này cũng đang làm rồi, đợt mình đi đã làm dc 2km đường bê tông từ chân núi phía Hồ Thầu)

• Từ chân núi đi lên tầm 10km sẽ có 1 homestay duy nhất của chú Phú (cán bộ xã Hồ Thầu thì phải), từ đây lên đỉnh còn 2km nữa. Ở đây thì ko có điện, nhưng mình có thấy máy phát với dây dợ, chắc là hôm nào đông khách chú mới chạy máy phát chứ đợt mình lên thì tối mù 📷:)) và đồ ăn trên này chú tính giá hơi đắt (vì phải chuẩn bị trc và mang từ dưới chân núi lên) nên nếu có đi thì mình chủ động mua đồ ăn mang theo rồi lên mượn bếp tự nấu hoặc nướng gà 🔥🔥🔥

• Lịch trình đơn giản cho 1 chuyến chinh phục CLT là đi 2 ngày 2 đêm.

Đêm đầu từ HN nhảy xe giường nằm lên Tp.Hà Giang, sáng thuê xe máy rồi chạy ngược lại về phía ngã 4 Tân Quang khoảng 40km rẽ phải đi Hồ Thầu Hoàng Su Phì. Chiều lên đến homestay nghỉ ngơi, sáng sớm hôm sau dậy lên đỉnh săn bình minh và biển mây vô cực view 360 độ, chơi loăng quăng chụp ảnh rồi tụt xuống quay về TP trả xe và lên xe về HN 🏍🏍🏍

Cảm ơn bạn Phan Tuấnn vì một bài chia sẻ hay và chi tiết về hành trình chinh phục đỉnh Chiêu Lầu Thi đẹp và hùng vĩ khôn cùng❤️

Nguồn: Phan Tuấnn (https://www.facebook.com/NupGio) - IG: p.tuann

13/02/2020

Valentine em chỉ cần vậy thôi 😍

12 QUÁN CÀ PHÊ XỊN XÒ ĐÀ LẠT ❤️Đà Lạt đốn tim bao người không chỉ bởi cảnh sắc thiên nhiên mà còn bởi những quán cà phê ...
11/02/2020

12 QUÁN CÀ PHÊ XỊN XÒ ĐÀ LẠT ❤️

Đà Lạt đốn tim bao người không chỉ bởi cảnh sắc thiên nhiên mà còn bởi những quán cà phê rất tình và thơ như này!

🔖Danh sách các quán cà phê:

1. Tiệm cà phê Túi Mơ To

2. Tiệm cà phê Cheo Veooo

3. Dreamers: Home & Coffee

4. Ma’s Milktea & Gelato

5. The Married Beans Coffee

6. Thời Thanh Xuân

7. Woodstock Đà Lạt

8. Quán Tròn

9. Hồ Trên Mây

10. Gâu Garden

11. Vườn Yên

12. Kokoro Cafe - Khu du lịch rừng lá phong

🛵Cách đi các quán một cách tiện lợi:

- Túi Mơ To, Cheo Veooo, Gâu Garden nằm cùng một hướng gần nhau.

- Ma’s Milktea, The Married Beans nằm cách nhau vài chục mét, đi thêm khoảng hơn 2km nữa bạn sẽ gặp cụm Túi Mơ To.

- Thời thanh xuân nằm ở 1 hướng riêng

- Vườn Yên nằm ở 1 hướng riêng

- Kokoro, Dreamers nằm gần nhau, cách nhau khoảng hơn 1km.

- Woodstock, Quán Tròn nằm trong thành phố, cách nhau tầm 500m.

💭Địa chỉ và cảm nhận của mình về từng quán:

1. 📍Tiệm cà phê Túi Mơ To:

- Địa chỉ: Hẻm 31 Sào Nam, Đà Lạt -

- Đây là 1 quán cà phê siêu đông và siêu hot, nó nằm trên 1 con dốc nhỏ và lúc nào đến cũng thấy đầy xe cả, bất kể ngày thường hay cuối tuần. Quán cà phê được thiết kể kiểu gỗ giản dị, có những luống hoa và một cái view nhìn được Dalat từ trên cao. Sau 2 lần ghé quán không được vì quá đông thì mình đã ghé quán lúc 9h tối, lúc đấy không còn ai và được chiêm ngưỡng Đà Lạt vào ban đêm với những chiếc nhà lồng kính rực rỡ ở bên dưới.

2. 📍Tiệm cà phê Cheo Veoooo

- Địa chỉ: 116 Hùng Vương, hẻm Dã Chiến, Đà Lạt

- Đây là một quán cùng tuyến đường và rất gần Túi Mơ To và nằm ở lưng chừng con dốc, view nhìn xuống dưới thung lũng cảm giác rất chênh vênh. Ở đây thì khuôn khuôn viên khá nhỏ nhưng lại rất đông. Cheo veoo và Túi Mơ To có cùng chủ, tiền thân ngày xưa là Reply 1994.

3. 📍Dreamers: Home & Coffee

- Địa chỉ: 19 Đăng Thái Thân, Đà Lạt

- Đây có vẻ cũng là một quán cà phê khác cùng nhóm chủ của Túi Mơ To và Cheo Veooo vì mình thấy có anh chàng tóc dài từng xuất hiện ở 2 quán trên. So với phong các gỗ mộc mạc của 2 quán đầu tiên thì Dreamers có phong cách sang hơn, có một chiếc lưới để bò ra sống ảo và ở tầng dưới cùng có một khuôn viên nhỏ, một chiếc piano giữa rừng, rất là art đấy nhé vì mình thích Piano.

4. 📍Ma’s Milktea & Gelato:

- Địa chỉ: Số 2 Trần Thái Tông, Đà Lạt

- Được mệnh danh là vương quốc anh sáng, Ma’s được thiết kế với những bước tường lưới gương, đèn bên trong gian phòng được phản chiếu qua gương rất lung linh. Ở đây hợp với phong cách trẻ trung năng động hơn, ngoài những món trà sữa thì Ma’s còn có những thức uống khác như bia úp ngược, hay các món ăn vặt nữa.

5. 📍The Married Beans Coffee

- Địa chỉ: 44 Hùng Vương, Đà Lạt

- Ở đây có thể gọi là 1 xưởng cà phê

nhỏ, ngoài khu vực uống cà phê thì khuôn viên quán còn có kho cà phê và khu đặt máy xay cà phê. Với phong cách thiết kế sáng đẹp cùng chiếc bàn đá dài, ở đây được lựa chọn để tổ chức workshop nữa đấy.

6. 📍Thời Thanh Xuân

- Địa chỉ: Số 9 Triệu Việt Vương, Đà Lạt

- Nằm bên dưới của một con dốc cao,

đây là quán cà phê đặt biệt bởi vì quán được phục vụ bởi những người khiếm thính, mọi trao đổi trong âm thầm, im lặng. Có rất nhiều những mảnh giấy của những bạn ghé thăm và ghi lại những cảm xúc của mình, đính trên những bờ tường. Ngoài ra còn có những sản phẩm handmade khác như những chiếc giỏ, hay tinh dầu nữa.

7. 📍Woodstock Đà Lạt

- Địa chỉ: 80 Bùi Thị Xuân, Đà Lạt

- Nằm ngay bên trong thành phố, Woodstock mang phong cách Tây hơn các quán còn lại, mọi trang trí ở đây đều có gỗ và hoa khô, với một view sống ảo không thể bỏ qua ở ngay ngoài cửa. Buổi tối ở đây còn có quầy bar, chill với nhau giữa thời tiết lạnh của Dalat cũng không tồi đâu nha.

8. 📍Quán Tròn

- Địa chỉ: Hẻm 79 Bùi Thị Xuân, Đà Lạt

- Nằm gần bên Woodstock, Tròn Quán nằm ở cuối 1 con hẻm, đây là một quán nhỏ xinh với tông màu trắng và đen giản dị, có một căn gác nhỏ để lên lầu trên nữa. So với cách trang trí thì quán không hoa mĩ như các quán khác, quán đặc biệt vì không cần trang trí gì giữa tông màu trắng và đen.

9. 📍Hồ Trên Mây

- Địa chỉ: Cuối đèo Tà Nung, xã Tà Nung, Đà Lạt

- Chu choa đi đến đây phải tầm 15km từ thành phố Đà Lạt, hướng làng hoa Vạn Thành, sau khi xổ hết đèo Tà Nung bạn sẽ bắt gặp một cái biển chỉ dẫn. Theo đó mà đi bạn sẽ vào được khuôn viên của Hồ Trên Mây. Ở đây phải mua vé vào 40k, bao gồm cả tiền nước trong đấy rồi. Ở đây thì ấn tượng nhất là cái view những chiếc ghế được đặt sát thành hồ, nước tràn sát thành hồ tạo nên cảm giác như đang ngồi trên nước vậy, phía xa là cảnh trời mây núi đồi. Còn lại các khu vực khác thì cá nhân mình thấy bình thường, có một vẻ gì đấy làm chưa tới. Dù sao thì quán cũng mới mở và đang phát triển hơn.

10. 📍Gâu Garden

- Địa chỉ: 2/2 Trần Quang Diệu, Đà Lạt

- Quán này làm tụi mình đi lạc mấy vòng vì địa chỉ ghi là 2/2 nhưng phải đi sâu vào tầm 2km đến Dinh 1, có 1 con hẻm để vào. Gâu Garden theo như lời bạn chủ thì đây là một quán cà phê đời đầu với view núi đồi đặc trưng của Đà Lạt. Ở đây thì có mấy chú cún chạy lon ton nữa rất vui, nhưng ôm nhiều sẽ mang một mùi hương cún hòa quyện đó nha.

11. 📍Vườn Yên

- Địa chỉ: Hẻm 6 Mai Anh, Đà Lạt

- Vườn Yên thì khỏi nói rùi, quán cà phê theo phong cách Nhật, ngôi nhà gỗ cũ kĩ, chiếc vườn nhỏ xinh và khu mở rộng. Ở đây được chia làm nhiều khu vực nhỏ, mỗi khu vực đều có nét riêng và chụp hình rất đẹp. Mình cầm máy vào đây nhìn đâu cũng thấy chỗ chụp cả. Một view mà mọi người hay chụp nhất đó là view góc vườn nhìn những mái nhà Đà Lạt xa xa.

12. 📍Kokoro Cafe - Khu du lịch rừng lá phong

- Địa chỉ: 45 Đặng Thái Thân, Đà Lạt

- Các bạn đừng mất công tìm chính xác Kokoro làm gì vì nó nằm bên trong khuôn viên của khu du lịch rừng là phong. Nếu đi tìm kokoro không thôi thì sẽ tìm mãi không ra. Mua vé vào cổng khu du lịch thì chúng ta sẽ được tham quan toàn bộ những địa điểm bên trong Rừng lá phong, chưa tính tiền nước. Kokoro với bờ tường ảo diệu thì luôn đông, mình đến đó chả chụp nổi, nên là mới vào căn nhà để chụp những chiếc cửa sổ tròn. Ở Kokoro, có một hồ cá Koi với những em cá béo nục nịch, và cả những góc vườn với những cành cây cao kều, nhìn lạ mắt lắm ấy. Nếu có dịp, mình sẽ ghé Kokoro vào một thời điểm ít đông hơn.

Còn hai quán nữa mà mình không đưa vào đây là Trại Hầm 1970 và K’café, nhưng đi bấy nhiu ở trên thôi là cũng mệt rồi ấy. Mỗi quán có một phong cách riêng nhưng hầu như các quán đều mang nét bình yên của Đà Lạt. Là lựa chọn không tồi cho những ngày xa chốn thành thị nhộn nhịp.

- Cảm ơn chia sẻ từ ban Hương Lương

Một lá thư mà Ad rất muốn được chia sẻ cùng các bạn trong những ngày như này...
09/02/2020

Một lá thư mà Ad rất muốn được chia sẻ cùng các bạn trong những ngày như này...

THƯ CHO EM...

Xin bạn hãy đọc hết lá thư này, dù bạn đang sống trong tình yêu hay bị tổn thương bởi tình yêu. Bởi chúng ta có tin hay không, thì tình yêu vẫn luôn là ánh sáng có thật, nguyên khiết, khiến cuộc đời chúng ta có lần nào đó toả sáng như một cây Noel kiêu hãnh.

Đây là lá thư của triết gia nổi tiếng André Gorz viết cho vợ mình. Một ngày tháng 9 năm 2007, người ta phát hiện Gorz và Dorine đã chết cạnh nhau tại nhà riêng, họ đã tự tiêm thuốc độc để cùng nhau ra đi. Hai người viết thư để lại cho bạn bè và người thân, dặn dò muốn thi thể của họ được hỏa thiêu và rải tro trong vườn nhà, họ muốn được cùng nhau ra đi khi một người quá đau ốm, và muốn vẫn được ở cạnh nhau dù bên kia cái chết.

---///---

THƯ CHO EM.

"Anh đã chụp được một bức ảnh của em, từ phía sau. Em đang chân trần nghịch nước trên bãi biển La Jolla. Em 52 tuổi. Thật ngỡ ngàng. Đó là một trong những bức ảnh của em mà anh thích nhất.

Anh đã ngắm bức ảnh rất lâu khi hai chúng ta về nhà, khi em hỏi anh rằng, liệu có khả năng em không bị mắc căn bệnh ung thư nào đó không. Em từng lo âu về điều đó từ hồi chúng ta đến Mỹ, nhưng em không muốn nói gì cho anh biết. Tại sao thế hả em? “Nếu phải chết, em muốn nhìn thấy California trước”, em chỉ bình thản nói với anh như vậy.

Căn bệnh ung thư màng trong dạ con đã không được phát hiện trong những lần kiểm tra sức khỏe định kỳ. Sau khi các chẩn đoán được thực hiện và thời điểm phẫu thuật đã được xếp lịch, chúng ta đến sống một tuần trong ngôi nhà do chính em thiết kế. Nơi đây, anh đã dùng một cái đục để khắc tên em lên một viên đá. Ngôi nhà thật tuyệt. Tất cả những khoảng không đều có cấu trúc hình thành. Từ cửa sổ phòng ngủ, chúng ta có thể nhìn xa ra, qua các ngọn cây.

Đêm đầu tiên, vợ chồng mình không ngủ được. Chúng mình nằm lắng nghe hơi thở của nhau. Có tiếng một con sơn ca bắt đầu cất tiếng hót, rồi một con nữa, từ nơi nào đó xa hơn, hòa giọng. Chúng ta thì thầm cùng nhau. Suốt cả ngày hôm đó, anh cuốc xới trong vườn và không ngừng liếc nhìn em qua khung cửa sổ phòng ngủ. Em đứng đó, bất động, thẫn thờ nhìn vào khoảng không. Anh biết, em đang cố làm quen với ý nghĩ về cái chết, để chiến đấu với nó một cách không sợ hãi. Khi lặng im, trông em xinh đẹp và quả quyết đến lạ lùng - một dáng vẻ mà anh không thể tưởng tượng được rằng, em sẽ đầu hàng cuộc sống.

Anh nghỉ việc ở tờ Le Nouvel Observateur để đến trông em trong phòng bệnh. Đêm đầu tiên, qua cánh cửa sổ rộng mở, anh nghe bản giao hưởng số 9 của Schubert. Nó lắng đọng, quyện chặt vào trong anh, từng nốt, từng nốt. Đến bây giờ anh vẫn nhớ từng khoảnh khắc trong cái phòng bệnh đó. Pierre, ông bạn bác sĩ của chúng ta - người mang đến cho anh những tin mới nhất về em vào mỗi sáng sớm - đã nói: “Anh đang sống trong những giờ khắc đặc biệt. Anh sẽ không thể nào quên được đâu”. Khi anh hỏi anh ấy về khả năng kéo dài sự sống cho em trong 5 năm nữa, câu trả lời của Pierre là 50-50.

Khi em ra viện, chúng ta đã trở lại căn nhà của mình. Tinh thần của em khiến anh phải rùng mình, khiến anh khẳng định thêm một lần nữa, rằng em vừa thoát khỏi cái chết và đang bắt đầu cuộc sống với một ý nghĩa mới, một giá trị mới. Một người bạn của chúng ta đã nhanh chóng hiểu được điều này khi anh ấy nhìn thấy em trong một bữa tiệc. Anh ấy đã nhìn thẳng vào mắt em rất lâu rồi nói với em rằng: "Tôi đã nhận ra chị ở một góc nhìn khác". Anh không biết em đã trả lời anh ấy ra sao. Nhưng sau đó, anh ấy nói với anh: “Đôi mắt ấy! Giờ thì tôi hiểu tại sao bà ấy lại quan trọng với ông như vậy”.

Em đã trở về từ nơi không ai trở về được. Anh nhớ một nhà thơ lãng mạn người Anh từng nói: “Trên đời, không có gì quý giá bằng sinh mạng”.

Trong những tháng em hồi phục, anh quyết định nghỉ hưu ở tuổi 60. Anh đếm từng ngày cho đến khi nhận được quyết định nghỉ việc. Anh vui vì được nấu ăn, được theo dõi những dấu hiệu cho thấy sức khỏe em bắt đầu trở lại…

Thật ngạc nhiên khi việc anh rời bỏ tờ tạp chí đã có 20 năm gắn bó không hề làm tổn thương đến bản thân anh cũng như những người khác. Anh nhớ, cuối ngày hôm đó, anh từng viết về một thứ duy nhất thiết yếu với anh: được ở bên em. Anh không thể tưởng tượng, mình có thể viết, có thể làm việc mà không có em gần cạnh. Em cần thiết cho anh đến nỗi, thiếu em, tất cả mọi thứ dù quan trọng đến mấy cũng sẽ mất ý nghĩa. Những lời này anh đã nói ở lời đề tặng dành cho em trong cuốn sách cuối cùng.

Đã 23 năm trôi qua kể từ khi chúng ta đến đất nước này sinh sống. Ban đầu, chúng ta sống trong nhà của em, một ngôi nhà luôn mang lại cho người khác cảm giác hài hòa. Nhưng sự hài hòa ấy chỉ tồn tại được có 3 năm. Người ta xây một nhà máy điện hạt nhân ở gần đó, khiến chúng ta phải chuyển đi. Vợ chồng mình tìm được một căn nhà khác, cũ lắm, nhưng rất mát vào mùa hè và ấm vào mùa đông. Ngôi nhà có một khoảng sân thật rộng, nơi em được dạo chơi thật hạnh phúc.

Em giấu những đau đớn của mình. Em không ngừng khuyến khích anh viết. Và trong khoảng 23 năm sống trong ngôi nhà đó, anh đã xuất bản 6 cuốn sách và hàng trăm bài báo cùng các cuộc phỏng vấn. Em đã trao cho anh con người em và cả cuộc sống của em. Anh muốn mình có thể trao cho em tất cả mọi thứ trong khoảng thời gian còn lại của chúng ta.

Em sắp bước vào tuổi 82. Em đã thấp đi 6 cm và chỉ còn nặng 45 kg. Nhưng em vẫn rất đẹp, rất lịch thiệp và đầy quyến rũ. Chúng ta đã sống cùng nhau 58 năm và bây giờ, anh cảm thấy yêu em hơn bao giờ hết. Anh mang bên mình một khoảng trống vắng vô cùng trong lồng ngực và chỉ có thể được lấp đầy bằng cơ thể ấm áp của em.

Thỉnh thoảng, trong đêm, anh nhìn thấy bóng của một người đàn ông vật vờ đi sau một chiếc xe tang, trên một con đường dài trống trải, giữa một khung cảnh hoàn toàn trống vắng. Người đàn ông đó là anh. Anh không muốn dự lễ tang của em. Anh không muốn nhận nắm tro tàn của em trong một chiếc bình. Anh nghe đâu đó giọng hát của Kathleen Ferrier và choàng tỉnh. Anh vội vàng kiểm tra hơi thở của em rồi giang tay, ôm lấy em vào lòng.

Cả hai chúng ta đều không muốn sống thiếu nhau. Vợ chồng mình vẫn thường tâm tình rằng, nếu có phép màu cho con người một kiếp sống nữa, chúng ta vẫn muốn có nhau."

- Trái tim đàn bà

1 góc nhìn của chung cư tại  —IG
08/02/2020

1 góc nhìn của chung cư tại

—IG

9 QUY TẮC CẦN NHỚ ĐỂ CÓ BỨC ẢNH ĐẸPBí kíp hay, bỏ túi ngayyyyy 👍
07/02/2020

9 QUY TẮC CẦN NHỚ ĐỂ CÓ BỨC ẢNH ĐẸP

Bí kíp hay, bỏ túi ngayyyyy 👍

Address

Thai Hà Ap

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Homestay Vietnam - 5stay posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share