10/09/2026
Nghênh Xuân...
CHỜ MỘT NGƯỜI HỮU DUYÊN!
Nghênh Xuân nép mình bên sông nhỏ
Một khoảng xanh trong giữa đất trời.
Hàng dừa nghiêng bóng bên bờ vắng
Mây trắng thong d**g trôi cuối trời.
Có những buổi chiều mây rất thấp
Gió từ sông thổi mát hiên nhà.
Vườn cây lặng lẽ vào mùa mới
Nắng rót vàng lên những cánh hoa.
Ngày ấy nơi đây từng đón bước
Người tìm về giữa chốn bình yên.
Có người ngồi lại bên hiên vắng
Nghe dòng sông kể chuyện quê mình
Rồi bước chân người theo con nước
Rời miền quê nhỏ khuất dòng xa.
Chẳng ai mang được mùa xanh ấy
Chỉ để trong lòng một chút qua.
Nghênh Xuân vẫn vậy mùa thay lá
Sông vẫn âm thầm chảy trước sân.
Vườn vẫn xanh qua bao nắng gió
Chỉ thiếu bóng người dưới mái hiên.
Có lẽ một nơi từng thương nhớ
Chẳng cần ai hứa chuyện dài lâu.
Chỉ cần người đến bằng lòng thật
Biết quý bình yên ở nơi nhau.
Nghênh Xuân khép cửa về im vắng
Để vườn nằm lại với trời xanh.
Để con nước vẫn trôi qua bến
Để gió ru hoài những tán cây.
Và biết đâu giữa một ngày rất lạ
Có người tìm đến đứng bên hiên.
Nhìn hàng dừa xanh soi bóng nước
Bỗng thấy lòng mình đã dịu yên.
Người ấy chẳng cần nói gì cả
Chỉ cần thương đất quý cây xanh.
Để từ nơi từng im tiếng khách
Lại nghe mùa mới bước qua thềm.
Nghênh Xuân chẳng đợi điều xa xỉ
Chỉ đợi một người đủ hữu duyên.
Đến nhận mảnh vườn tiếp chuyện xanh
Nối tiếp mùa xanh của Nghênh Xuân...!
|Farmstay Nghênh Xuân - Viết giữa nhưng ngày bình yên chờ người|