Nghênh Xuân FarmStay

Nghênh Xuân FarmStay Xin chào! Mình là Nghênh Xuân Farmstay! Alo mình: ☎️ 0946.40.3880 – Hẹn bạn một chuyến đi an yên 🥰 Miền hoa trái hoan hỉ hạnh phúc đang chờ cả gia đình khám phá.
(2)

Nơi đưa bạn trở về với ký ức tuổi thơ miệt vườn xứ Dừa Vĩnh Long 🌴
Tát mương, bắt cá, hái chôm chôm, nghỉ bên sông mát rượi. BẠN TÌM THẤY BỨC ẢNH CẢ GIA ĐÌNH TRÊN 1 HÀNH TRÌNH GẦN NHẤT LÀ KHI NÀO?
𝑁𝑒̂́𝑢 𝑏𝑎̣𝑛 𝑙𝑢̣𝑐 đ𝑢̛𝑜̛̣𝑐 𝑐𝑎́𝑐ℎ đ𝑎̂𝑦 1 ℎ𝑎𝑦 𝑣𝑎̀𝑖 𝑛𝑎̆𝑚 𝑡ℎ𝑖̀ 𝑐𝑜́ 𝑙𝑒̃ 𝑐𝑎̉ 𝑔𝑖𝑎 đ𝑖̀𝑛ℎ 𝑛𝑒̂𝑛 𝑡𝑎̣̂𝑛 ℎ𝑢̛𝑜̛̉𝑛𝑔 𝑚𝑜̣̂𝑡 𝑐ℎ𝑢𝑦𝑒̂́𝑛 đ𝑖 𝑚𝑜̛́𝑖 𝑡ℎ𝑜̂𝑖
𝐂𝐡𝐨 𝐥𝐮̃ 𝐭𝐫𝐞̉ 𝐦𝐨̣̂𝐭 đ𝐢𝐞̂̉𝐦 𝐧𝐡𝐚̂́𝐧 𝐧𝐠𝐡𝐢̉ 𝐡𝐞̀ 𝐯𝐚̀ 𝐜𝐡𝐨 𝐜𝐡𝐢́𝐧𝐡 𝐦𝐢̀𝐧𝐡 𝐦𝐨̣̂𝐭 𝐭𝐡𝐚̂

́𝐲 𝐥𝐚̣𝐢 𝐬𝐮̛́𝐜 𝐭𝐫𝐞̉ 𝐧𝐠𝐚̀𝐲 𝐱𝐮̛𝐚. Không thể đi xa bạn có thể chọn một chuyến đi gần tới Nghênh Xuân Farm - điểm đến xứ Dừa Bến Tre có đủ mọi tiêu chí về nghỉ dưỡng - trải nghiệm xanh & ẩm thực ngon lành - lại chỉ cách Sài Gòn 97km. Lên một chuyến xe khách hoặc đi xe riêng dọc tuyến đường QL1A chỉ 2 tiếng thôi là tới đây rồi. Nếu bạn đi vào những ngày trong tuần chúng tôi có những ưu đãi cực tốt để gia đình tối ưu chi phí với combo " An Yên "
GÓI COMBO " AN YÊN " Ở NGHÊNH XUÂN FARM 2 NGÀY 1 ĐÊM CHỈ 990k/người
BAO GỒM:
� Nghỉ dưỡng tại những Bungalows trên sông của Nghênh Xuân Farm
� Miễn phí sử dụng các dịch vụ, tiện nghi phòng và bể bơi cho cả người lớn và trẻ nhỏ
� Thưởng thức 03 bữa ăn chính tại nhà hàng của Nghênh Xuân Farm bên sông Thành Triệu lộng gió.
� Tự tay làm bánh ích 𝐯𝐚̀ thưởng thức bánh cùng trái cây tại vườn
�� Trải nghiệm đặc trưng Nghênh Xuân Farm với trò mò tôm, bắt cá
� Trải nghiệm tour đò gồm đò chèo trên sông tham qua sông nước
�� Tham quan miệt vườn cây trái Thành Triệu
Về đây rồi hãy đứng vào mọi khung cảnh để ghi dấu cùng nhau thật nhiều những kỉ niệm và bức hình hạnh phúc nhé!
��� NGHÊNH XUÂN FARMSTAY ���
------------
Hotline: +02753.626.838 - 0984.77.23.27 ( Ms Thư ) - 0946.40.3880 ( Mr Hậu )
Email: [email protected]
Address: Nghênh Xuân FarmStay, Lộ Thơ, Tổ 9, Ấp Phước Lễ, Xã Thành Triệu, Châu Thành, Bến Tre
Maps: Google Maps " Nghênh Xuân Farm "
( Nếu gia đình mình cần xe đưa đón tận nơi xin liên hệ Farm để được hỗ trợ tư vấn nhen )

Nghênh Xuân...CHỜ MỘT NGƯỜI HỮU DUYÊN!Nghênh Xuân nép mình bên sông nhỏMột khoảng xanh trong giữa đất trời.Hàng dừa nghi...
10/09/2026

Nghênh Xuân...
CHỜ MỘT NGƯỜI HỮU DUYÊN!

Nghênh Xuân nép mình bên sông nhỏ
Một khoảng xanh trong giữa đất trời.
Hàng dừa nghiêng bóng bên bờ vắng
Mây trắng thong d**g trôi cuối trời.

Có những buổi chiều mây rất thấp
Gió từ sông thổi mát hiên nhà.
Vườn cây lặng lẽ vào mùa mới
Nắng rót vàng lên những cánh hoa.

Ngày ấy nơi đây từng đón bước
Người tìm về giữa chốn bình yên.
Có người ngồi lại bên hiên vắng
Nghe dòng sông kể chuyện quê mình

Rồi bước chân người theo con nước
Rời miền quê nhỏ khuất dòng xa.
Chẳng ai mang được mùa xanh ấy
Chỉ để trong lòng một chút qua.

Nghênh Xuân vẫn vậy mùa thay lá
Sông vẫn âm thầm chảy trước sân.
Vườn vẫn xanh qua bao nắng gió
Chỉ thiếu bóng người dưới mái hiên.

Có lẽ một nơi từng thương nhớ
Chẳng cần ai hứa chuyện dài lâu.
Chỉ cần người đến bằng lòng thật
Biết quý bình yên ở nơi nhau.

Nghênh Xuân khép cửa về im vắng
Để vườn nằm lại với trời xanh.
Để con nước vẫn trôi qua bến
Để gió ru hoài những tán cây.

Và biết đâu giữa một ngày rất lạ
Có người tìm đến đứng bên hiên.
Nhìn hàng dừa xanh soi bóng nước
Bỗng thấy lòng mình đã dịu yên.

Người ấy chẳng cần nói gì cả
Chỉ cần thương đất quý cây xanh.
Để từ nơi từng im tiếng khách
Lại nghe mùa mới bước qua thềm.

Nghênh Xuân chẳng đợi điều xa xỉ
Chỉ đợi một người đủ hữu duyên.
Đến nhận mảnh vườn tiếp chuyện xanh
Nối tiếp mùa xanh của Nghênh Xuân...!

|Farmstay Nghênh Xuân - Viết giữa nhưng ngày bình yên chờ người|

Thời gian đi qua...cây trong vườn cũng thay lá, mùa này nối mùa kia bằng những mầm xanh, những mùa trái ngọt. Dòng sông ...
10/09/2026

Thời gian đi qua...
cây trong vườn cũng thay lá,
mùa này nối mùa kia bằng những mầm xanh,
những mùa trái ngọt.
Dòng sông trước nhà vẫn lặng lẽ trôi,
hàng dừa vẫn nghiêng mình trong gió,
chỉ có những tháng năm đã âm thầm để lại trên Nghênh Xuân một câu chuyện rất riêng.

Có những người từng ghé qua,
ngồi dưới mái hiên nghe gió,
nhìn vườn cây xanh mát,
ngắm con nước xuôi về phía xa.
Có người từng nói sẽ trở lại,
từng thương một buổi chiều nơi miền quê xứ Dừa.
Rồi thời gian đưa mỗi người về một hướng khác.

Nghênh Xuân không trách những cuộc đến rồi đi.

Bởi một nơi chốn đáng thương không cần những lời hứa thật dài.
Điều ở lại sau cùng vẫn là cảm giác bình yên mà nơi ấy từng trao cho một người.

Một buổi sáng có nắng xuyên qua vòm lá.
Một chiều ngồi bên sông nghe gió thổi qua hàng dừa.
Một ấm trà bên hiên.
Một khu vườn xanh đến tận cuối tầm mắt.

Những điều giản dị ấy,
chẳng cần ai hứa vẫn âm thầm ở lại cùng năm tháng.

Nghênh Xuân bây giờ đã khép cửa đón khách.
Nhưng vườn vẫn xanh,
cây vẫn lớn,
sông vẫn chảy và miền quê xứ Dừa vẫn hiền hòa như thuở nào.

Có lẽ...
Nghênh Xuân cũng đang chờ một cái duyên khác.

Không cần những lời hứa lớn lao.
Chỉ cần người hữu duyên đủ thương mảnh đất này,
đủ hiểu giá trị của một khoảng bình yên,
đủ muốn giữ lại những gì đã được vun bồi và viết tiếp một câu chuyện mới.

Bởi có những nơi không cần thuộc về một người mãi mãi.

Chỉ cần được trao vào đúng bàn tay,
khu vườn sẽ lại xanh,
mái hiên sẽ lại có người ngồi,
và Nghênh Xuân sẽ lại có một mùa mới để đón người về!

Chắc là ăn được rồi….!!!🤫🤫🤫
09/09/2026

Chắc là ăn được rồi….!!!🤫🤫🤫

MỘT ĐỜI BÌNH YÊNNgày còn trẻ ta say cùng mộng lớnMuốn đời mình rực rỡ giữa nhân gian.Muốn mái nhà cao, muốn tiền thật rộ...
09/09/2026

MỘT ĐỜI BÌNH YÊN

Ngày còn trẻ ta say cùng mộng lớn
Muốn đời mình rực rỡ giữa nhân gian.
Muốn mái nhà cao, muốn tiền thật rộng
Muốn một ngày nhân thế gọi tên mình.

Ta cứ bước, cứ miệt mài đi mãi
Thấy người hơn, lòng lại muốn hơn người.
Một thoáng chậm đã lo mình tụt lại
Nên quên nhìn trời, quên ngắm cuộc đời.

Rồi năm tháng âm thầm qua trước ngõ
Mái tóc xanh chẳng biết tự bao giờ.
Ta trở lại bên hiên nhà năm cũ
Nghe dòng sông chầm chậm chảy đôi bờ.

Chiều quê ấy mây trôi qua vòm lá
Nắng nghiêng vàng trên lối nhỏ quanh co.
Vườn cây trái vẫn xanh theo mùa cũ
Bỗng thấy lòng thôi náo nức mong chờ.

Ta mới hiểu có bao điều rất nhỏ
Lại quý hơn những được mất ở đời.
Là bữa cơm đủ người ngồi bên cạnh
Là mái nhà sau một buổi đi xa.

Những hơn thua từng khiến lòng thao thức
Giờ ngoảnh nhìn như chuyện đã xa xăm.
Những người cũ từng một thời so sánh
Rồi cũng tan vào những ngả đời riêng.

Có tuổi nào ta chẳng còn mong thắng
Chẳng muốn mình phải đứng trước một ai.
Mong chiều xuống còn nghe mẹ gọi về
Còn người thương đợi dưới mái hiên nhà

Con trẻ lớn lên bình yên trong xóm
Sớm ra vườn nghe chim gọi trên cây.
Chiều trở gót qua con đường đất nhỏ
Thấy khói lam vương nhẹ cuối chân trời.

Có những người chẳng giàu sang phú quý
Mà đêm về vẫn ngủ giấc bình yên.
Chẳng danh tiếng, chẳng cần ai ngưỡng mộ
Mà trong lòng không thẹn với chính mình.

Đừng nhìn mãi ánh hào quang người khác
Rồi trách mình sao chẳng được như ai.
Đâu biết phía sau một đời rực rỡ
Có bao đêm họ đã thở dài chưa

Còn bình yên đôi khi mình đang có
Lại là điều người khác ước mong hoài.
Một mái lá, một khu vườn xanh mát
Một dòng sông lặng lẽ chảy qua đời.

Nếu được sống một đời nhiều rực rỡ
Xin biết ơn từng hạnh phúc đi qua.
Nếu chỉ được một đời bình dị thế
Thì cũng đừng buồn bởi chẳng bằng ai.

Cứ chậm bước giữa tháng ngày yên ả
Cứ chăm vườn, chăm đất, giữ lòng trong.
Ngoài kia rộng, nhưng quê nhà vẫn đợi
Có một khoảng bình yên ở trong lòng.

Mai ngoảnh lại những mùa qua trước ngõ
Chẳng cần đời phải lấp lánh huy hoàng.
Chỉ cần nhớ mình từng thương, từng sống
Từng hết lòng gìn giữ những bình an.

Một đời rực rỡ, ấy là duyên phúc
Một đời bình thường, cũng chẳng sao đâu.
Miễn cuối đường, khi quay nhìn năm tháng
Ta mỉm cười "mình đã sống thật sâu"

|Farmstay Nghênh Xuân - Viết giữa những ngày bình yên|

Có những năm tháng....ta từng nghĩ cuộc đời phải thật rực rỡ mới gọi là thành công. Phải có một công việc đáng tự hào, m...
09/09/2026

Có những năm tháng....
ta từng nghĩ cuộc đời phải thật rực rỡ mới gọi là thành công.
Phải có một công việc đáng tự hào,
một căn nhà thật đẹp,
tiền bạc đủ đầy để mỗi lần trở về quê,
người ta có thể ngẩng đầu mà nói rằng "mình đã làm được"

Nhưng rồi năm tháng đi qua.
Có những buổi chiều ngồi dưới mái hiên,
nhìn mây chậm rãi trôi trên nền trời xanh,
nghe tiếng gió lay hàng cây,
nhìn dòng sông trước nhà lững lờ trôi về phía xa… ta bỗng nhận ra,
một đời người đâu nhất thiết phải hơn ai mới có ý nghĩa.

Ngày trẻ...
ta từng chạy rất nhanh.
Thấy người ta mua nhà,
mình cũng muốn có một mái nhà lớn hơn.
Thấy người ta thành công,
lòng lại nóng ruột muốn bước nhanh hơn một chút.
Có những cuộc hơn thua khiến ta mất ngủ,
có những lời người khác nói khiến ta buồn cả một ngày.

Đến khi trở về quê...
ngồi bên mảnh vườn cũ nhìn cây trái lớn lên qua từng mùa mới hiểu
"Có những thứ từng khiến mình cố gắng cả tuổi trẻ sau cùng lại không quý bằng một bữa cơm chiều có người thân ngồi bên"

Không quý bằng buổi sáng thức dậy nghe tiếng chim trong vườn.
Không quý bằng một mùa mưa cây cối xanh um,
một chiều nước sông dâng đầy,
hay một đêm nằm dưới mái nhà nghe gió đi qua hàng dừa.

Ở quê năm tháng trôi chậm hơn.

Người ta không cần phải chứng minh quá nhiều.
Có việc để làm,
có mảnh vườn để chăm,
có người thương để chờ,
có mái nhà để trở về — vậy cũng đã là một cuộc đời đủ đầy.

Rồi sẽ đến một tuổi nào đó ta không còn mong mình phải hơn ai.

Chỉ mong cha mẹ còn khỏe.
Người thân còn ngồi quanh mâm cơm.
Con cháu lớn lên bình an.
Sáng mở cửa thấy trời xanh,
chiều khép cửa nghe gió ngoài vườn.
Những điều giản dị ấy,
đến cuối cùng lại trở thành những điều quý giá nhất.

Nếu cuộc đời cho ta một mùa rực rỡ hãy biết ơn.
Nhưng nếu cuộc đời chỉ cho ta một căn nhà nhỏ giữa miền quê,
một khu vườn xanh,
một dòng sông trước ngõ và những ngày tháng bình thường… cũng chẳng sao.

Bởi bình thường không có nghĩa là kém cỏi.

Có những người chẳng giàu sang nhưng mỗi đêm ngủ thật ngon.
Chẳng nổi tiếng nhưng được người thân yêu thương.
Chẳng có gì để khoe với thiên hạ,
nhưng mỗi sáng thức dậy lòng vẫn thanh thản...!

Ấy cũng là một kiểu thành công.

Vậy nên...
nếu hôm nay mình vẫn đang đi chậm, cứ chậm rãi mà đi.
Nếu chưa có được những điều từng mong muốn,
vẫn cứ cố gắng.
Nhưng đừng mải nhìn về phía chân trời mà quên mất mảnh vườn đang xanh dưới chân mình.

Bởi có thể những năm tháng bình dị mà ta đang sống hôm nay…
lại chính là những năm tháng mà sau này,
khi ngoảnh lại ta nhớ nhất.

Một đời rực rỡ thì tốt.
Một đời bình yên cũng chẳng sao.
Chỉ cần cuối con đường,
giữa mái nhà thân thuộc và khu vườn đã đi qua bao mùa nắng gió, ta có thể mỉm cười mà nói

“Đời tôi không hoàn hảo.
Nhưng đó là cuộc đời tôi đã chọn.
Và tôi đã sống những năm tháng ấy thật tử tế.”

BÊN HIÊN NHÀ... ĐỢI NGƯỜI HỮU DUYÊN!Mây biếc thong d**g phủ cuối trờiSông dài lặng lẽ bóng mây trôi.Cô gái nhỏ ngồi bên ...
08/09/2026

BÊN HIÊN NHÀ...
ĐỢI NGƯỜI HỮU DUYÊN!

Mây biếc thong d**g phủ cuối trời
Sông dài lặng lẽ bóng mây trôi.
Cô gái nhỏ ngồi bên hiên vắng
Nghe gió ru mềm một khoảng trời

Chẳng muốn bon chen cùng thế sự
Chẳng màng hơn thiệt giữa nhân gian.
Giữ chút bình yên trong đáy mắt
Cho lòng thanh thản những mùa sang.

Vườn xanh cây trái đương mùa ngọt
Hương bưởi hương cau thoảng trước nhà.
Nắng rót nghiêng nghiêng qua mái lá
Khói lam vương nhẹ cuối chiều tà

Có người đi qua miền ký ức
Vẫn còn lưu lại một mùa xanh.
Nên cô gái nhỏ gìn tâm tĩnh
Chẳng để bụi trần phủ ngọn lành.

Sớm sớm pha trà bên hiên nhỏ
Chiều chiều nghe nước chảy ngoài sông.
Đọc sách, ngắm mây, vun luống đất
Một đời thanh thản thế là mong.

Nếu có chuyện đời làm mỏi mệt
Thôi gửi theo dòng nước cuối sông.
Giữ một miền xanh ở đáy lòng.
Cho mùa cây trái mãi xanh trong.

Mai lỡ hữu duyên người ghé lại
Xin đừng hỏi chuyện đã qua rồi.
Chỉ cần cùng ngắm vườn cây trái
Cùng viết mùa sau giữa đất trời.

Cô gái nhỏ ngồi bên hiên cũ
Mây xanh còn phủ một trời thương.
Vườn quê vẫn đợi người về đó
Viết tiếp câu chuyện của quê hương....!

|Farmstay Nghênh Xuân Viết giữa những ngày bình yên chờ người hữu duyên|

Ở quê đủ lâu....
người ta dần hiểu rằng bình yên không nằm ở việc có thật nhiều người bên cạnh,
mà ở chỗ biết ai nên giữ lại,
chuyện gì nên để đi qua.
Có những cuộc gặp khiến lòng mình rộng mở,
cũng có những mối duyên chỉ cần bước ra khỏi đó,
tâm đã nhẹ đi rất nhiều!

Có những buổi sáng...cô gái nhỏ chỉ muốn ngồi bên hiên nhà, nhìn mây xanh trôi chậm trên nền trời, nghe con sông dài lặn...
08/09/2026

Có những buổi sáng...
cô gái nhỏ chỉ muốn ngồi bên hiên nhà,
nhìn mây xanh trôi chậm trên nền trời,
nghe con sông dài lặng lẽ xuôi về phía xa và để gió đi qua những vòm cây đang mùa trái ngọt.

Ở nơi này...
chẳng cần quen biết quá nhiều người,
cũng chẳng cần bận lòng với mọi chuyện ngoài kia.
Sống đủ lâu rồi mới hiểu,
lòng mình cũng như một khu vườn — không phải ai cũng nên bước vào.

Có người đến để lại một mùa cây xanh.
Có người đi qua chỉ để lại những cành lá xác xơ.

Vậy nên cô gái nhỏ học cách chọn lọc những người mình gặp,
những câu chuyện mình nghe,
những điều mình để tâm.
Không phải vì lạnh nhạt,
mà bởi cô hiểu sự bình yên trong lòng quý hơn rất nhiều những cuộc vui ồn ã.

Buổi sáng ở quê thường bắt đầu thật nhẹ.
Một ấm trà bên hiên.
Tiếng chim gọi nhau trong vườn.
Mùi đất còn ẩm sau đêm dài.
Xa xa hàng dừa nghiêng mình soi bóng xuống dòng sông.

Cô gái nhỏ chẳng cần tìm kiếm điều gì quá lớn.
Chỉ cần mỗi ngày còn có thể đọc vài trang sách,
đi chậm dưới những tán cây,
nghe một bản nhạc cũ,
ngồi yên nhìn mây trôi… thế cũng đã là một cách chăm sóc tâm hồn.

Bình yên không tự nhiên mà có.
Nó được vun bồi từ những điều rất nhỏ.

Giống như khu vườn trước hiên,
muốn xanh phải chịu khó chăm cây.
Lòng người cũng vậy,
muốn nhẹ nhàng thì phải biết bớt giữ những điều khiến mình nặng lòng.

Đừng mãi nhìn xem người khác đang sống thế nào.

Hãy quay về nhìn mảnh vườn của mình.
Xem cây nào đang xanh cây nào cần tưới.
Xem lòng mình còn điều gì cần buông xuống.
Và xem hôm nay mình có đang sống một ngày thật tử tế hay chưa.

Rồi một ngày...
cô gái nhỏ sẽ nhận ra
"Khi lòng đủ trong cảnh vật quanh mình cũng trở nên dịu dàng.
Khi tâm đủ tĩnh con đường phía trước tự nhiên sẽ sáng hơn"

Mây vẫn xanh.
Sông vẫn dài.
Vườn cây vẫn lặng lẽ mùa nào thức ấy.

Chỉ là cô gái nhỏ đã biết cách giữ cho mình một khoảng bình yên — không để những ồn ào ngoài kia bước vào làm xao động.

Núp kỹ thiệt....!
07/09/2026

Núp kỹ thiệt....!

Có những năm tháng…người ta cứ mải nhìn ra ngoài mà quên mất việc nhìn lại chính mình.Nhưng rồi khi về với một miền quê,...
07/09/2026

Có những năm tháng…
người ta cứ mải nhìn ra ngoài mà quên mất việc nhìn lại chính mình.

Nhưng rồi khi về với một miền quê,
giữa hàng dừa lặng gió,
bên con sông nhỏ trôi chậm qua những mùa mưa nắng,
mới hiểu rằng
“mỗi người đều có một cánh cửa trong lòng và chỉ chính mình mới có chiếc chìa khóa để mở ra”

Đất muốn xanh phải được chăm bón.
Cây muốn ra trái phải đi qua đủ mùa.
Lòng người cũng vậy.

Khi biết sửa mình,
biết bồi đắp điều tử tế,
biết bớt một phần hơn thua,
bớt một phần sân giận,
nhiều chuyện tưởng như rất khó rồi cũng dần trở nên đơn giản.
Không phải cuộc đời thay đổi mà là cách mình nhìn cuộc đời đã khác.

Miền quê không dạy người ta phải thắng ai.

Một hàng dừa cứ xanh theo cách của hàng dừa.
Một dòng nước cứ lặng lẽ trôi theo cách của dòng nước.
Cây này chẳng cần hơn cây kia,
mảnh vườn này cũng chẳng cần so với mảnh vườn bên cạnh.

Có lẽ bình yên thật sự cũng bắt đầu từ đó.

Không ghét một ai.
Không mang chuyện của người khác về làm nặng lòng mình.
Không để một người xấu hay một chuyện không vui lấy mất cả ngày bình yên.

Nếu có người làm mình tổn thương,
cứ xem như một cơn mưa ngang qua vườn.
Mưa rồi sẽ tạnh.
Đất có thể ướt,
lá có thể rơi,
nhưng sáng hôm sau cây vẫn xanh.

Gặp nhau thì vui vẻ.
Không còn đồng hành thì nhẹ nhàng rời bước.
Có những chuyện càng tranh cãi càng hao mòn.
Có những người càng cố hiểu càng thêm mệt mỏi.

Thôi thì chúc nhau bình an rồi đi tiếp.

Buông bỏ không phải vì mình yếu.
Mà bởi mình đã hiểu có những thứ không đáng để đánh đổi sự bình yên của mình.

Về một miền quê…
đôi khi cũng là để học cách thư giãn với chính mình.

Không cần phải sống sao cho tất cả mọi người đều hài lòng.
Không cần chứng minh mình thành công đến đâu,
giỏi giang thế nào.
Một ngày đủ nắng,
một bữa cơm đủ người,
một khoảng vườn còn xanh,
chiều ngồi nghe gió qua hàng dừa — đôi khi vậy đã là một đời đáng sống.

Ai rồi cũng có những mảnh vỡ của riêng mình.

Nhưng mảnh vỡ không có nghĩa là một đời đã hỏng.

Chỉ cần còn biết thương mình,
còn biết làm lại từ những điều nhỏ nhất,
còn biết đặt xuống những chuyện đã qua,
thì ngày mai vẫn có thể bắt đầu bằng một buổi sáng rất trong.

Và có lẽ…
Nghênh Xuân cũng chỉ mong giữ lại một điều giản dị như thế — một miền quê không ồn ào,
không tranh hơn thua,
không cần hứa hẹn điều gì.
Chỉ bình thản ở đó qua năm tháng để những ai đã đi qua nhiều đoạn đường của cuộc đời,
một ngày nào đó trở về,
nhận ra rằng
“Bình yên chưa bao giờ ở đâu quá xa”
Chỉ là có những lúc,
ta phải đi thật xa mới biết mình cần trở về!

NHÂN SINH GIỮA MIỀN QUÊĐôi khi ta chỉ muốnTìm về một miền quêNơi hàng dừa xanh láGió ru chiều ven đêThả ưu phiền theo nư...
05/09/2026

NHÂN SINH GIỮA MIỀN QUÊ

Đôi khi ta chỉ muốn
Tìm về một miền quê
Nơi hàng dừa xanh lá
Gió ru chiều ven đê

Thả ưu phiền theo nước
Lặng nghe rạch lao xao
Buồn vui đời được mất
Nhẹ tựa giấc mộng dài

Nhân sinh ai hoàn hảo
Đâu phải mãi bình yên
Miền quê qua giông bão
Cây vẫn xanh dịu hiền

Có mùa cây trút lá
Có mùa trái lại sai
Đất qua bao nắng hạn
Mới hiểu quý ngày mưa

Chỉ cần lòng bền bỉ
Qua hết những nhọc nhằn
Sau bao mùa dâu bể
Lại thấy đời xanh hơn

Giữ tâm mình tĩnh tại
Giữa những chuyện đổi dời
Đi qua mùa giông gió
Sẽ gặp ngày thảnh thơi

Nghênh Xuân vẫn ở đó,
giữa miền xứ dừa xanh mát.
Những gì đã cũ thì thay,
những gì không còn cần thiết thì buông.
Giữ lại màu xanh,
giữ lại dòng nước,
giữ lại một khoảng bình yên vừa đủ — để sau những tháng ngày xuôi ngược,
người hữu duyên vẫn có một nơi tìm về!

Address

Tổ 9, Lộ Thơ, Ấp Phước Lễ, Xã Tiên Thuỷ
Thanh Trieu
0275

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Nghênh Xuân FarmStay posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Business

Send a message to Nghênh Xuân FarmStay:

Shortcuts

Share