05/02/2025
Có lý do mà khi nỗi buồn trĩu nặng, người ta thường khuyên nhau hãy bước ra thiên nhiên.
Bởi vì được hòa mình vào thiên nhiên chính là trở về "nhà".
Bạn không phải là người yêu thiên nhiên, cũng không phải một kẻ ngưỡng mộ thiên nhiên—bạn là thiên nhiên. Bạn thuộc về thiên nhiên, như những tán cây ngoài vườn, như những cánh ong lượn quanh bữa tiệc dã ngoại.
Bạn vốn dĩ được sinh ra để sống giữa đất trời, bên cạnh muông thú và cỏ cây. Nhưng rồi, sự phát triển, nền văn minh đã rẽ ta sang một con đường khác. Và thế là ta tồn tại, qua ngày trong những bức tường chật hẹp, nhưng chưa bao giờ thực sự “về nhà”.
Con đường ngắn nhất để trở về với chính mình, để tìm lại sự bình yên, là đôi chân trần trên cỏ, vòng tay ôm lấy một thân cây, tâm trí lơ lửng trong mây, và trái tim hòa vào rừng sâu.
Hãy để cơ thể bạn chạm vào nước mỗi khi có thể, hít hà từng bông hoa bạn đi qua, và để đôi tay quen gõ phím vùi trong lòng đất mềm.
Bạn là thiên nhiên. Hãy về nhà đôi lần.
Bạn sẽ nhận lại những điều quý giá mà bấy lâu nay chẳng hay mình đã đánh mất.
There is a reason why walking amongst nature is most people’s best advice when depression strikes.
Because walking in nature is a return to ‘home’.
You are not a lover of nature, or a fan of nature, you ‘are’ nature.
You are as much nature as the trees in your garden and the bees on your picnic.
You were designed to live your days out in the wild with your fellow creatures and plants but progress, humanity, had different plans for us all.
And so we exist day-to-day, in our homes, but never ‘home’.
The quickest route back to self, to inner peace, is bare feet on grass, arms around trees, head in the clouds and heart in a forest.
Put your bones in water, whenever you can, smell each flower you see and crumble dirt between your tired-of-typing fingers.
You are nature, go home once in a while.
It will bring you much you didn’t even know you were missing. ~Donna Ashworth
From: Wild Hope
📸 Rừng Phước Bửu gần nhà Summer